- Mẹ kiếp, kim thuyền của ta!
Lăng Hàn nhìn kim thuyền nói.
Lẽ nào mệnh hắn khắc thuyền sao?
Chiếc kim thuyền thứ nhất bị đánh nổ, chiếc thứ hai cũng bị đánh nổ, đều là trên đường phi hành, vận mệnh đen như than a.
- Ha ha, ngươi nên suy tính cái mạng nhỏ của mình một chút đi.
Hồ Kiến Nghĩa lạnh lùng nói.
- Một kích vừa nãy, bản tọa không có ý lấy tính mạng của ngươi, chỉ cho ngươi một cảnh cáo mà thôi.
Lăng Hàn nở nụ cười nói:
- Ngươi đánh hỏng đồ vật của ta, thù này kết lớn rồi!
- Lăng đại sư, bản tọa vẫn là câu nói kia, bồi thường bản tọa, bản tọa c*̃ng không phải không thể thả cừu hận xuống.
Hồ Kiến Nghĩa lạnh lùng nói, đây đương nhiên là lừa gạt Lăng Hàn, hắn muốn từ trên người Lăng Hàn ép ra đủ chỗ tốt, sau đó sẽ g**t ch*t kẻ thù này.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút mới nói:
- Sau khi đại quân giải tán, ngươi liền nhìn chằm chằm ta, bất quá khi đó kiêng dè không ra tay. Nhưng tiến vào địa phận của Tử Nguyệt Hoàng Triều, ngươi tự nhiên không còn cố kỵ nữa, cuối cùng không nhịn được khốn nạn rồi.
Khốn nạn?
Nụ cười trên mặt Hồ Kiến Nghĩa cứng đờ, hắn thực không thể nào tưởng tượng, Lăng Hàn dựa vào cái gì tự tin như vậy, ở vào thời điểm này còn dám miệng tiện? Hắn lạnh lùng nói:
- Gọi ngươi một tiếng Lăng đại sư, ngươi còn thật coi mình là một nhân vật! Đan Sư, phi, nói cho cùng chỉ là chó của võ giả, không có võ giả giúp đỡ, chó còn dám cắn người sao?
Lăng Hàn móc móc lỗ tai nói:
- Vậy ngươi sống đến hiện tại, ăn bao nhiêu đan dược do chó luyện chế rồi? Không nghĩ tới Hồ đại nhân thực có tiền đồ, còn có thể ăn đồ vật do chó làm ra.
Hồ Kiến Nghĩa giận dữ, cuối cùng không nhịn được ra tay, tóm tới Lăng Hàn.
Thiên Nhân Cảnh ra tay, uy thế như vậy làm sao so sánh?
Lăng Hàn căn bản không có đón đỡ, quay đầu bỏ chạy.
Hắn thân hóa lôi đình, tia điện trắng lóa lấp lóe, nhanh như lưu quang.