Tông chủ của Phong Nguyệt Tông!
Lăng Hàn giật mình, chẳng trách vừa nãy cảm ứng được sát khí mãnh liệt. Hắn ở trên đường chạy tới Bổ Thiên Học Viện đã từng giết một người tên Hồ Khánh Phương, hắn là con trai của Tông chủ Phong Nguyệt Tông.
Cũng là con trai duy nhất.
Đối phương nửa đêm xuất hiện, trực tiếp nhìn chằm chằm mình, xem ra đã xác nhận thân phận của hắn.
Cũng đúng, mang theo Hổ Nữu là tiêu chí rõ ràng nhất, lúc trước hắn dịch dung c*̃ng bằng không.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
- Hồ Tông chủ đêm hôm khuya khoắt chờ ta ở chỗ này, lẽ nào muốn mời ta uống trà sao?
- Ha ha, không biết Lăng đại sư có nhã hứng hay không?
Hồ Kiến Nghĩa cười nhìn Lăng Hàn, trên mặt có sát khí uy nghiêm đáng sợ.
- Hồ Tông chủ đượm tình mời, tại sao lại không đi chứ?
Lăng Hàn hỏi ngược lại.
- Ha ha, Lăng đại sư quả nhiên người tài cao gan cũng lớn, xin mời!
Hồ Kiến Nghĩa làm một thủ thế mời.
Lăng Hàn cũng không sợ Hồ Kiến Nghĩa đột nhiên hạ sát thủ, hiện tại hắn có hai thân phận, không chỉ là Đan sư Thiên Cấp, hơn nữa còn là một thành viên của quân viễn chinh. Nếu như Hồ Kiến Nghĩa dám hạ sát thủ với quân viễn chinh, chuyện này tương đương với khiêu chiến Ngũ Đại Tông Môn.
Coi như trong lòng hắn hận hơn nữa, nếu không có giác ngộ liều ngọc đá cùng vỡ, thì làm sao c*̃ng không thể đối nghịch Ngũ Đại Tông Môn.
Vì lẽ đó, Lăng Hàn rất an toàn.
Đương nhiên sức lực to lớn hơn tự nhiên là đến từ Hắc Tháp, ai biết một phụ thân mất nhi tử còn có thể duy trì lý trí hay không.
Bọn họ đi tới một trà lâu, thuê một phòng khách, rất nhanh có trà thơm đưa lên, mùi thơm phiêu phiêu.
Rất quái lạ, hai người vốn nên là tử địch lại ngồi cùng một chỗ uống trà, thật giống như tri giao nhiều năm.
- Lăng đại sư, tiểu nhi là chết vào tay ngươi a?
Sau khi Hồ Kiến Nghĩa uống mấy ngụm trà, đột nhiên mở miệng nói.
Lăng Hàn c*̃ng không phủ nhận, cái này không có ý nghĩa, gật đầu nói: