Thiên tài như Tiểu Đao Vương, đương nhiên không thiếu quả đoán, quyết tâm vừa định, ánh mắt của hắn liền kiên nghị, sẽ không dao động nữa.
Hắn phát đại chiêu cũng không có thương đến Lăng Hàn, tốc độ của đối phương quá nhanh, lách mình liền tránh thoát.
Tiểu Đao Vương ở trong lòng tổng kết, quá xa không được, chỉ có thể bị Lăng Hàn xem là mục tiêu sống, hơn nữa, công kích của hắn cũng sẽ bị suy yếu, không phát huy ra uy lực. Quá gần, đánh nhau tay đôi căn bản không phải đối thủ của Lăng Hàn.
Vậy chỉ có khống chế khoảng cách ở trình độ không xa không gần, vừa không cho đối phương phát huy uy lực cung tiễn, lại có thể để sức chiến đấu của hắn không bị cắt giảm.
Hắn vung đao, xuất hiện ở trước người Lăng Hàn ba trượng, một đao chém ra, Đao Mang hóa thành dải lụa, tập kích về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn không sợ, triển khai Bát Hoang A Tị Kiếm, ác chiến với Tiểu Đao Vương.
Kỳ thực hắn có thể kéo dài khoảng cách bắn Tiểu Đao Vương, lấy tốc độ của hắn, Tiểu Đao Vương căn bản không thể áp sát. Đương nhiên c*̃ng có thể thiếp thân cận chiến, làm cho đối phương giật gấu vá vai, hoàn toàn áp chế đối phương.
Nhưng Lăng Hàn đều không lựa chọn loại đấu pháp tất thắng này, mặc cho Tiểu Đao Vương phát huy, hắn muốn đánh đổ Tiểu Đao Vương toàn diện.
Đáng tiếc, Kiếm Vương ở đây, Lăng Hàn không dám sử dụng Huyền Nguyên Tam Thức, bằng không Tiểu Đao Vương sẽ càng thêm đau đầu.
Tuyệt Đao Tông không thua kém Thiên Kiếm Tông, nếu Thiên Kiếm Tông có Huyền Nguyên Tam Thức, Tuyệt Đao Tông sẽ không có tuyệt chiêu tương tự sao?
Tiểu Đao Vương nổi giận gầm lên một tiếng, đao hóa nộ Long, đầu rồng như chùy, tàn nhẫn đập tới Lăng Hàn.
Sức mạnh vô tận tụ tập, uy lực của đòn đánh này tuyệt đối đạt đến cực hạn của Hoá Thần Cảnh!
Lăng Hàn không dám đón đỡ, dưới chân giẫm Quỷ Tiên Bộ, điều khiển ánh chớp, hiểm hiểm né qua công kích. Hắn không khỏi thầm nghĩ, nếu như kiếp trước khai chiến với Kiếm Đế, Lạc Nhật Đao Hoàng,… hắn thực chỉ có bị giết, trốn cũng không trốn được.