Lăng Hàn cảm giác được khí tức quen thuộc.
Đây là Thiên Phượng Thần Nữ a, kiếp trước không biết bị nàng dằn vặt bao nhiêu lần, dẫn đến hắn cực kỳ mẫn cảm đối với khí tức này, đến hậu kỳ, Thiên Phượng Thần Nữ vẫn chưa tới gần trong phạm vi mười dặm hắn liền có thể cảm giác được, lập tức chạy trốn.
Hiện tại, Lăng Hàn chỉ còn dư lại nhớ nhung vô tận.
Thiên Phượng hiện, trong tiếng kêu cao vút, liền giết tới Thi Vương.
Con Thiên Phượng này dài tới trăm trượng, hai cánh mở ra thậm chí rộng đến hai trăm trượng, Thi Vương ở trước mặt nó nhất thời đã biến thành đứa nhỏ. Tốc độ của nó cực nhanh, hai cánh rung lên liền nhào tới trước người Thi Vương, c*̃ng không cần bí pháp gì, chỉ nhào tới dùng móng vuốt xé, dùng mỏ mổ, nhưng tạo thành phá hoại rất đáng sợ.
Thi Vương gào thét, lại bị Thiên Phượng trấn đến gắt gao, cả người ngã xuống, duỗi ra hai tay đẩy Thiên Phượng ra, lại bị thiêu đến cháy đen.
Khí linh thật là đáng sợ!
Lăng Hàn tung tung Ma Sinh Kiếm, chợt cảm thấy Ma Sinh Kiếm yếu tệ hại. Có điều, hắn chưa từng phát huy ra uy năng chân chính của Ma Sinh Kiếm, có thể trở thành Linh khí cấp mười há sẽ bình thường?
Cảnh giới của hắn quá thấp mà.
Vèo!
Đúng lúc này, chỉ thấy một ánh đao xẹt qua, rõ ràng là quang mang, nhưng cực kỳ u ám, phảng phất so với đêm tối còn muốn tối hơn, toả ra hương vị chết chóc.
Một đao này, đánh thẳng tới Thiên Phượng!
- Ngươi dám!
Thanh Phượng Thần Hậu vung kiếm, thân hình đã đi tới trước ánh đao, chém qua một chiêu kiếm, hóa thành Kiếm Mang dài trăm trượng.
Oành!
Tiếng va chạm nằng nề, lỗ tai của tất cả mọi người đều mất tác dụng, hoàn toàn không nghe được thanh âm, toàn bộ thiên địa trở nên vô cùng yên tĩnh, chỉ có Thi Vương và Thiên Phượng đang tiến hành đánh nhau không hề có một tiếng động.
- Thần Hậu, đã lâu không gặp.
Xa xa truyền tới một thanh âm nhàn nhạt, thanh âm rất nhu hòa, nhưng tràn ngập khí tức u lạnh, thật giống như từ trong Hoàng Tuyền tản mát ra.