- Nguyên Thừa Hòa!
Lý Phong Vũ, Lý Tư Tiên đồng thời kinh ngạc thốt lên.
- Ha ha, nếu biết ta là ai, còn không mau cút đi?
Thanh niên kia cười lạnh nói.
Thấy Lăng Hàn có chút nghi hoặc, Tần Liên Nguyệt giải thích:
- Nguyên Thừa Hòa, đệ tử của Hoa Vân Tông, giống Văn Nhân Thiên Thiên, trước vẫn bế quan khổ tu, không người nghe nói, nhưng đoạn thời gian gần đây đột nhiên xông ra, đánh bại rất nhiều Linh Anh Cảnh lâu năm, thực lực rất mạnh mẽ.
- Thậm chí có người đặt hắn ngang hàng với Yêu Hồi Nguyệt, Tiểu Đao Vương…
Lăng Hàn lắc đầu:
- Tiểu Đao Vương, Lang Nhai Thiên đều sắp bốn mươi tuổi, Yêu Hồi Nguyệt mới bao lớn, đây rõ ràng là hai đời người, sao có thể so sánh. Có điều, ta không tin tên này mạnh hơn Yêu Hồi Nguyệt.
- Các ngươi còn nói nhỏ cái gì?
Nguyên Thừa Hòa không vui nói, nếu biết uy danh của hắn còn không mau cút đi?
Lý Phong Vũ thấp giọng nói:
- Ta đến kéo lực chú ý của hắn, các ngươi đi trước.
Hắn lập tức nở nụ cười, đi chầm chậm về phía Nguyên Thừa Hòa.
- Nguyên đại ca, tại hạ Lý Phong Vũ, ngưỡng mộ uy danh của Nguyên đại ca đã lâu, hôm nay nhìn thấy, thực sự là có phúc ba đời. Nguyên đại ca quả nhiên uy phong lẫm lẫm, chỉ đứng đó liền toả ra kim quang sáng quắc, chiếu rọi nội tâm của tiểu đệ, để trong đời tiểu đệ như có thêm một Thái Dương, chỉ dẫn phương hướng cho tiểu đệ...
Hắn nói không dứt, để mấy người Lăng Hàn nghe mà trố mắt, lại có người đem lời buồn nôn nói thuận miệng như vậy, không đỏ mặt một chút, nào giống bọn họ đều sắp muốn phun ra.
Nhưng Nguyên Thừa Hòa lại rất thỏa mãn.
Thiên phú của hắn cao đến kinh người, nhưng trước đó vẫn bế quan khổ tu, hoàn toàn tách biệt với thế gian, như khổ hạnh tăng vậy, nhưng nội tâm của hắn cực kỳ kiêu ngạo, khát vọng được người tán đồng, sùng bái, ngưỡng mộ.