Lăng Hàn chính là cố ý.
Sắc mặt của năm Thượng Cổ Tông Môn đáng ghét, Lăng Hàn tự nhiên mừng rỡ cho bọn họ thêm phiền, hơn nữa, tiến vào Bổ Thiên Học Viện càng nhiều, Lăng Hàn càng có thể chiêu mộ được càng nhiều thế lực.
Mục tiêu của hắn là thành lập một vương triều, thống nhất Hằng Thiên Đại Lục, đương nhiên sẽ không lưu ý thế lực nào mạnh, thế lực nào yếu.
Bất chấp tất cả, ta chính là đến chinh phục.
Nhưng Lăng Hàn không dám làm quá mức, bằng không hắn sẽ bị Bổ Thiên Học Viện nhìn chằm chằm, hiện tại chơi du kích, đánh xong liền chạy, cũng không ai biết là hắn làm nha.
Tổng cộng rút mười hai trận kỳ, lúc này Lăng Hàn mới cùng Chư Toàn Nhi, Hổ Nữu chạy tới Tỏa Quỷ Cốc, thời điểm bọn họ chạy tới đã là buổi tối ngày hôm sau, sớm đã có người tiến vào trước bọn họ, bắt đầu bước sát hạch thứ hai.
Chỉ cần ở trong vòng ba ngày tới nơi này liền có tư cách tiến vào học viện, mà kế tiếp cướp đoạt thạch đầu càng nhiều, như vậy càng có thể được học viện coi trọng.
- Hổ Nữu, chúng ta đánh cướp đi!
Lăng Hàn cười nói.
- Ừm!
Hổ Nữu gật đầu, tinh thần lập tức hưng phấn.
Đánh cướp, nàng thích nhất.
Chư Toàn Nhi chỉ mỉm cười, ôn nhu nhìn Lăng Hàn.
- Đại ca nhị ca hẳn đã sớm đến a.
Lăng Hàn nói.
- Không biết bọn họ thu hoạch thế nào.
Bọn họ cất bước trong vùng thung lũng này, chỉ thấy bốn phía khói xám lượn lờ, hoàn cảnh vô cùng âm u, chẳng trách sẽ có tên Tỏa Quỷ Cốc.
- Lăng Hàn! Lăng Hàn!
Phía sau vang lên tiếng kêu, chỉ thấy Tần Liên Nguyệt đuổi theo, b* ng*c đầy đặn run run, sóng lớn mãnh liệt, có vẻ vô cùng đồ sộ.
- Há, vừa vặn như thế!
Lăng Hàn giơ giơ tay lên.
- Ồ, không phải các ngươi đã sớm chạy ở phía trước sao, tại sao chỉ sớm hơn ta tí tẹo?
Tần Liên Nguyệt kỳ quái.
- Trên đường phong cảnh không tệ, vì lẽ đó xem một chút.