Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh đều kinh hãi đến biến sắc, sau đó giận dữ.
Tin tức này quá tràn ngập tính lẫn lộn, thậm chí đại nghịch bất đạo, dám chỉ trích năm Thượng Cổ Tông Môn, nhưng thứ nhất Lăng Hàn là huynh đệ của bọn họ, thứ hai Lăng Hàn c*̃ng phân tích rất nhiều địa phương không hợp lý, không cái nào không chứng minh Lăng Hàn nói đúng.
Ngũ đại tông môn, lòng dạ đáng chém!
- Chỉ có khai thiên mới có thể đối kháng.
Vũ Hoàng gật gù, Mộ Dung Thanh cũng gật gù, vẻ mặt hết sức nghiêm túc, tuy tính hắn như con lừa, nhưng ở trước mặt chân tướng như vậy hắn c*̃ng không dám cợt nhả.
Lăng Hàn đại hỉ nói:
- Đại ca, ngươi tới làm hoàng đế được không?
Vũ Hoàng vốn là Vũ Quốc chi chủ, lý giải quốc thế vượt xa hắn và Mộ Dung Thanh, thậm chí Phong Phá Vân.
Vũ Hoàng suy nghĩ một chút, mới lắc đầu nói:
- Không được! Không phải ta không muốn đảm đương trọng trách, mà là đảm đương không nổi. Tam đệ, quốc thế không đơn giản như ngươi tưởng tượng, có câu nói thế này, bụng ngươi bao lớn thì ăn bấy nhiêu cơm, nếu thống nhất Hằng Thiên Đại Lục, tạo thành một quốc gia, dạng quốc thế này sẽ như một cây Thần dược tuyệt thế, người bình thường chỉ có thể quá bổ không tiêu, ăn liền bạo thể mà chết.
- Đúng vậy, Tam đệ, trong ba huynh đệ chúng ta, tư chất của ngươi mạnh nhất, vị trí hoàng đế này ngươi đến làm đi. Ta và đại ca sẽ phụ trợ ngươi, ba huynh đệ chúng ta liên thủ, trước tiên đánh hạ toàn bộ đại lục.
Mộ Dung Thanh cười to nói.
- Tam đệ không muốn, Hổ Nữu c*̃ng có thể.
Vũ Hoàng cười nói, hắn biết Lăng Hàn không lưu ý lực lượng quyền thế, liền cầm Hổ Nữu ra bôi đen.
Hổ Nữu lại nói:
- Vậy sau này các ngươi phải gọi Nữu là nữ vương đại nhân!
Lăng Hàn chỉ có thể cười khổ:
- Để tiểu nha đầu này làm Hoàng Đế, ngày thứ hai quốc gia liền rối loạn.
- Vậy thì Tam đệ làm a.
Vũ Hoàng gật đầu, liền định như thế đi. Hắn c*̃ng không phải người ham quyền thế, bằng không lấy thiên phú cùng thực lực của hắn, ở Bắc Hoang liền có tư cách đột phá Sinh Hoa, thống nhất Bắc Hoang Cửu Quốc dễ như trở bàn tay.