- Chuyên tâm đánh đi, không nên ép ta nhổ nước bọt!
Lăng Hàn quát lên, Vạn Pháp Quy Nhất súc thế chỉ cần một hai cái hô hấp, hơn nữa, thời gian lại ngắn c*̃ng có thể phát động, chỉ là tích trữ sức mạnh ít, uy lực sẽ nhỏ.
Lô Nguyên Cơ phi thân ra, kiếm gỗ đảo qua, một đạo Kiếm Mang to dài xẹt qua, tỏa ra hào quang đáng sợ.
Lăng Hàn cũng hét dài một tiếng, vung kiếm đánh trả, Vạn Pháp Quy Nhất b*n r*, hai mươi chín đạo kiếm khí ngưng tụ thành giả Mang, ở dưới Vạn Pháp Quy Nhất thôi thúc, chiêu kiếm này thậm chí có thể chém ra phòng ngự của Hoá Thần Cảnh.
Dù sao cũng là Linh khí cấp mười a.
Ầm!
Mang giả và Mang thật đụng nhau, k*ch th*ch ra ánh sáng vô tận, tràn ngập toàn bộ sơn động.
Thời điểm ánh sáng biến mất, chỉ thấy Lăng Hàn và Lô Nguyên Cơ đều bị thương, hiển nhiên ở đòn này hai người ai cũng không chiếm được tiện nghi.
Có điều, thể phách của Lăng Hàn quá mạnh mẽ, bị thương nhẹ hơn rất nhiều, hơn nữa hắn còn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, thương thế đang lấy tốc độ cực nhanh phục hồi như cũ.
Lô Nguyên Cơ tra kiếm vào vỏ:
- Ta không cách nào đánh bại ngươi.
Lăng Hàn gật gù nói:
- Ta muốn đánh bại ngươi c*̃ng rất khó.
Hiện tại Huyền Nguyên Tam Thức cũng không phải vương bài của hắn, mà là ba môn thần thông. Nếu như hắn lấy Lạc Nhật Cung, dùng mũi tên do trân kim cấp tám chế tạo, uy lực kia tự nhiên sẽ càng mạnh.
Lô Nguyên Cơ quay người rời đi, không nhìn cây Lôi Liên kia một chút, cực kỳ hào hiệp.
Người này rất kỳ quái, nhưng cầm lên được thì thả xuống được. Chỉ là quá chuyên tu kiếm, có chút không thông nhân tình, tình thương thấp, ngược lại không thể xem như kẻ ác.
Thiên hạ quả nhiên lớn, người vô số, thiên tài cũng vô số. Lô Nguyên Cơ này nghe c*̃ng chưa từng nghe nói, như đột nhiên xông ra vậy.