Tuy cửa động do Hổ Nữu cắn ra rất nhỏ, nhưng đối với Sinh Hoa Cảnh mà nói liền không thành vấn đề, thoát ly phàm thai, muốn tạm thời thay đổi hình thể còn không phải chuyện dễ dàng sao?
Lăng Hàn quay đầu lại, chỉ thấy một nam tử đi nhanh tới, trong không gian âm u, hắn toả ra thần quang, vóc người thon dài, lông mày như kiếm, mắt như kiếm, mũi như kiếm, môi c*̃ng như hai thanh kiếm hợp lại.
Người như vậy vốn nên khiến người ta cảm thấy cực kỳ quái dị!
Không phải sao, cả người sắp biến thành một thanh kiếm, nhưng đặt ở trên người hắn, lại khiến người ta cảm thấy cực kỳ nghệ thuật, không chút khó chịu nào, trái lại có một loại mị lực không cách nào hình dung.
Hơn nữa, binh khí của người khác đều thu ở trong không gian linh khí, muốn dùng liền trực tiếp lấy ra, nhưng hắn cầm ở trong tay, thật giống như một khắc c*̃ng không thể rời vậy.
Quả thực là Kiếm Si!
Nam tử kia tự nhiên c*̃ng nhìn thấy Lăng Hàn, Hổ Nữu và con thỏ, nhưng ánh mắt chỉ quét qua liền thôi, ánh mắt chăm chú nhìn Lôi liên, lạnh nhạt nói:
- Các ngươi có thể rời đi.
- Mẹ kiếp, ngươi là ai, dám cản Thỏ Gia nhà ngươi?
Con thỏ lập tức dựng lông.
Nam tử kia lại không phẫn nộ, c*̃ng không bởi vì nhìn thấy một con yêu thú nói tiếng người mà khiếp sợ, đàng hoàng trịnh trọng nói:
- Ta Lô Nguyên Cơ, xưng hào Kiếm Si. Ta đang tự lập một môn kiếm pháp hệ Lôi, tên Bạo Lôi kiếm pháp, cần Lôi quả này đến rèn luyện kiếm ý của ta.
Đúng là gọi Kiếm Si, nhưng đừng không có sáng tạo như thế có được hay không?
Lăng Hàn thầm nhổ nước bọt, trong miệng lại nói:
- Ngươi muốn luyện kiếm, ta cũng muốn rèn luyện Lôi khu, không thể để cho ngươi.
- Vậy thì không có cách nào, ta chỉ có giết ngươi, vậy ngươi tự nhiên không cần Lôi quả!
Lô Nguyên Cơ từ tốn nói, không có chút hỏa khí nào. Ở trong mắt hắn, Lăng Hàn không thấy một chút xíu sát khí, thật giống như dưới cái nhìn của hắn, đây chỉ là sự tình rất bình thường.