Nếu Tử Tuyết Tiên nói Thanh Hòa Điện, như vậy nó có tác dụng then chốt, bằng không Lăng Hàn có thể lật ngửa cả Thương Mang Sơn, đối với cường giả Sinh Hoa Cảnh mà nói, san bằng một ngọn núi thật không phải việc khó gì.
Lăng Hàn đẩy ra một chưởng, Kiếm Khí hủy diệt ngang dọc, phốc phốc phốc... gạch đá trên đất hóa thành bột phấn, Hổ Nữu nhô miệng nhỏ, hô, thổi ra một cơn lốc, thổi bay toàn bộ tro bụi.
Lăng Hàn phá hoại, Hổ Nữu quét sạch, rất nhanh, toàn bộ di chỉ Thanh Hòa Điện không còn tồn tại nữa, chỉ còn dư lại một núi đá gồ ghề.
Thế nhưng, có một khu đất gạch lại không hỏng.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười, xem ra hắn đoán đúng, phía dưới này có khả năng cất giấu đồ vật của Tử Tuyết Tiên lưu lại.
Hắn tóm lấy khối gạch đó, nhấc lên, lại phát hiện khối gạch này cực kỳ nặng, hắn làm sao c*̃ng di chuyển không được, hắn không khỏi sinh lòng háo thắng, hét lớn một tiếng:
- Lên!
Nguyên lực, man lực cùng nhau phát uy, bùng nổ ra sức mạnh kinh người.
Nhưng khiến người ta lúng túng chính là, gạch đá vẫn không chút sứt mẻ, thật giống như cùng núi đá hợp thành một thể.
Lăng Hàn không khỏi giận, trực tiếp phá hoại đất đá phụ cận, vòng qua khối gạch này.
Phốc phốc phốc… hắn phá hoại một chút núi đá, nhưng rất nhanh liền phát hiện, hắn chỉ có thể đào nửa thước, tiếp sau đó thì đào không xuống, núi đá cứng không thua khối gạch này, chí ít hắn không làm gì được.
Lăng Hàn lấy Ma Sinh Kiếm, gọt về phía gạch đá, lần này rốt cục có chút hiệu quả, trên gạch xuất hiện một vết thương nhợt nhạt.
Có điều, cái này muốn chém đến năm nào tháng nào?
Lăng Hàn quyết định lấy Vạn Pháp Quy Nhất oanh kích, hiện tại hắn ngưng tụ thành giả Mang, hai mươi chín đạo kiếm khí lại phối hợp Vạn Pháp Quy Nhất, thêm vào Ma Sinh Kiếm sắc bén, lực phá hoại cực kỳ đáng sợ.