Con thỏ cho Lăng Hàn một cái liếc mắt, nói:
- Ngươi cho rằng Thỏ Gia là Thần Tiên sao, không đi qua Thần giới làm sao biết?
- Vậy sao ngươi biết tổ tiên của Hổ Nữu là đại năng vô thượng của Thần giới?
Lăng Hàn ép hỏi.
- Thiết, nếu không phải đại năng vô thượng, làm sao có khả năng để nàng yêu nghiệt như thế!
Con thỏ hừ hừ nói.
Lăng Hàn lắc đầu, cảm thấy không phải tổ tiên của Hổ Nữu trâu bò, mà là bản thân nàng trâu bò, linh căn trong đan điền thật đáng sợ, chí ít cho đến bây giờ, Lăng Hàn chưa từng cảm ứng được ai mạnh hơn nó.
Kiếp trước không, đời này c*̃ng không!
Phá Hư Cảnh như Phong Phá Vân, Tri Chu màu bạc, tồn tại Nhân đạo đỉnh cao c*̃ng không bằng cô gái kia nhìn lướt qua.
Thời gian càng lâu, cảnh giới càng cao, Lăng Hàn càng kiêng kỵ linh căn hình người kia, càng ngày càng cảm thấy sâu không lường được.
Lăng Hàn nhìn Hổ Nữu vui vẻ, trong lòng chỉ có một nguyện vọng… Hổ Nữu có thể vĩnh viễn tự do tự tại như thế.
Theo bọn họ xâm nhập, sức mạnh Lôi đình c*̃ng càng ngày càng mạnh, con thỏ không thể không vận chuyển nguyên lực đối kháng, mặc dù nó là yêu thú, thể phách mạnh mẽ, nhưng không chịu nổi bị Lôi đình oanh tạc như thế.
Không nói cái khác, chỉ đốt cháy lông của nó là không khó nha.
Lăng Hàn và Hổ Nữu như cá gặp nước, tuy sức mạnh Lôi đình ở nơi này mạnh mẽ, nhưng không cuồng bạo, có thể bị hấp thu dễ dàng, thật giống như Lôi linh khí, chỉ là càng thêm nồng nặc, hóa thành thực chất xuất hiện.
Bọn họ tự nhiên không phải nhóm đầu tới chỗ này, có rất nhiều người đang trong quá trình leo, dồn dập mở nguyên lực ra, một bước một gian nan.
Không người nào dám phi hành, sức mạnh Lôi đình giữa bầu trời quá cuồng bạo, như cơn giận của cửu thiên, e là Hoá Thần Cảnh mới đủ tư cách bay, bằng không chỉ có một bước một vết chân, ngoan ngoãn đi trên mặt đất.