Yêu Hồi Nguyệt cực kỳ đau lòng.
Chư Toàn Nhi của hắn lại như vậy?
Thời điểm ở Bắc Vực, Chư Toàn Nhi chỉ bằng vóc người và khí chất toát ra liền để hắn mê say, cam tâm tình nguyện quỳ gối ở dưới chân nàng, hiện tại thật nhìn thấy dung nhan của đối phương, lại phảng phất như cắt lòng hắn một đao.
Tương phản c*̃ng quá lớn đi.
Mối tình đầu của hắn lại hóa thành bọt nước như vậy.
Lăng Hàn cười ha ha, ôm lấy vai của Yêu Hồi Nguyệt nói:
- Tiểu Yêu, ngày mai chúng ta quyết đấu sinh tử là chuyện của ngày mai, ngày hôm nay cảm tạ ngươi, đến, chúng ta uống rượu, không say không về.
Người có năng lực tự kiềm chế như Yêu Hồi Nguyệt đương nhiên là không muốn uống say, nhưng hiện tại hắn chỉ muốn một say giải ngàn cừu, khó chịu không lên tiếng ngồi xuống, ai đến cũng không cự tuyệt, luôn rót cho mình, rất nhanh liền ngã chổng vó, ngủ say như chết.
- Tửu lượng thật kém!
Vũ Hoàng cười nói.
Nhưng Lăng Hàn lại ý tứ sâu xa nói:
- Rượu vào khổ tâm, rất dễ say a.
Ngày thứ hai, thời điểm Yêu Hồi Nguyệt tỉnh lại, phát hiện mình một thân một mình nằm ở trên tảng đá, vừa dậy liền cảm thấy đau đầu, di chứng sau say rượu phát tác. Hắn ôm đầu, thầm nghĩ sau này tuyệt không thể uống say như vậy.
Hắn ngửa đầu nhìn bầu trời, không khỏi lộ ra nụ cười tự giễu.
Trước đó, hắn đi theo làm tùy tùng, cực kỳ lấy lòng Chư Toàn Nhi, kỳ thực là chân chính yêu nàng sao? Ngay cả một nữ nhân chưa từng gặp mặt, thì làm sao có khả năng sản sinh cảm tình?
Chỉ là cảm giác của hắn lừa gạt mình, tưởng tượng đối phương thành một mỹ nữ tuyệt thế, mới sẽ chân thành ngưỡng mộ, mà hiện tại… mộng tan rồi.
Từ nay về sau, có thể thả hết tâm tư ở võ đạo!
Yêu Hồi Nguyệt thông suốt, nhất thời trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ như điên, bởi vì hắn chạm tới bình phong của ba mươi đạo kiếm khí! Quả nhiên, tâm tình gợn sóng kịch liệt có ảnh hưởng rất lớn tới khí, trước đó hắn khổ sở tu luyện cũng không bắt được trọng điểm.