Lăng Hàn suy nghĩ một chút, cười nói:
- Lấy thực lực của chúng ta bây giờ, chuyện như vậy chỉ có thể nhìn, mặc kệ ai thua ai thắng cũng không phải chúng ta có thể nhúng tay.
Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh đều chiến ý mãnh liệt, lộ ra vẻ sục sôi.
Vũ Hoàng là một đời kiêu hùng, khí thế bá chủ mạnh nhất, Mộ Dung Thanh là tính con lừa, chỉ có hứng thú với trở thành người mạnh nhất, tính cách ba người khác nhau, nhưng điểm tương đồng là cuồng nhiệt theo đuổi võ đạo, có sức mạnh bất khuất kiên cường, có quyết tâm không gì lo sợ.
Nếu không, bọn họ c*̃ng sẽ không kết bái.
- Lại qua ba mươi năm, thiên hạ phải nhìn chúng ta chỉ điểm phong vân!
Bọn họ đều dõng dạc nói.
Ba mươi năm đã muốn tranh với đại năng Phá Hư Cảnh?
Cái này nói ra thật có thể khiến người cười chết, nhưng ba người đều tràn ngập tự tin, lấy thiên phú của bọn họ, lại thêm đan dược của Lăng Hàn, trong vòng ba mươi năm tuyệt đối có cơ hội xông lên Phá Hư Cảnh, chỉ điểm giang sơn.
- Còn có một tin tức nữa là gì?
Lăng Hàn bình phục tâm tình, lại hỏi.
- Khà khà, tin tức này có chút ý nghĩa.
Vũ Hoàng dừng một chút.
- Trước đây không lâu, Trung Châu có một thành nhỏ đột nhiên tuyên bố thành lập Tử Nguyệt hoàng triều, lập quốc chủ, thiết bách quan, vạn dân hành lễ.
Lăng Hàn trố mắt, lại còn có người thành lập quốc gia, đây là muốn nháo loại nào?
Ngoại trừ Bắc Hoang, tứ vực một châu không có khái niệm quốc gia, chỉ có từng gia tộc, tông môn cổ xưa phân chia địa vực, tất cả lĩnh một phương. Dù sao, Hằng Thiên Đại Lục không có pháp quy gì, thừa hành chính là cường giả vi tôn, cường giả chính là vương pháp.
So sánh với Cửu Hoang và ngoại giới, kỳ thực thiết lập quốc gia cũng rất tốt, mọi người thừa hành pháp quy, có thể giảm thiểu lượng lớn giết chóc. Đương nhiên, nếu kẻ bề trên mục nát, vậy mặc kệ là hoàng triều hay tông môn, gia tộc,… kỳ thực đều giống nhau.