Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người, kia là Vương Y Vân, được công nhận tiên tử a! Hơn nữa còn là hòn ngọc quý trên tay Vương gia, đệ tử kiệt xuất của Thanh Lôi Tông, hiện tại lại bị một nam nhân đánh mông?
Cái này!
Thật hâm mộ, chúng ta cũng rất muốn đánh một hồi, không phải sử dụng kiếm, mà là dùng tay, lĩnh hội cảm giác đẫy đà đàn hồi một chút.
Không ít người thầm mắng Lăng Hàn, có cơ hội tốt như vậy lại không chiếm tiện nghi, ngươi ngốc sao. Ngược lại đã kết thù với Vương gia, vậy còn rụt rè cái rắm, nói không chắc đem gạo nấu thành cơm, Vương tiên tử cũng phải chịu phục a.
Nhưng càng nhiều người thì nổi giận đùng đùng, tiểu tử này lại dám khinh nhờn nữ thần trong lòng bọn họ, thực là nên chết một trăm lần!
Vương Y Vân cũng không nhịn được thốt lên, bị nam nhân đánh đòn ở trước mặt mọi người, đây là trải nghiệm nàng chưa từng có, làm cho nàng giận dữ và xấu hổ muốn chết. Nhưng làm cho nàng bất đắc dĩ chính là, nàng hoàn toàn không phải đối thủ của Lăng Hàn, chỉ có mặc cho đối phương chà đạp cái mông đầy đặn.
- A…
Nàng phát sinh tiếng kêu nổi giận, cuối cùng không dây dưa nữa, thân hình lấp lóe, trở xuống mặt đất, trên mặt đã khôi phục yên tĩnh, lại thành tiên tử không dính một tia bụi trần.
- Chịu thua chưa?
Lăng Hàn cười nói.
Đôi mắt đẹp của Vương Y Vân phun lửa, hận không thể chém Lăng Hàn thành vạn đoạn, nhưng đánh không lại thì có biện pháp gì? Tuy nơi này còn có mấy Linh Anh Cảnh, nhưng thực lực sàn sàn nàng, nếu nàng không phải đối thủ của Lăng Hàn, tin tưởng c*̃ng không có ai áp chế được thiếu niên này.
Nàng áp chế hỏa khí, còn phải duy trì dáng dấp tiên tử nhẹ như mây gió:
- Y Vân tài nghệ không bằng người, bái phục chịu thua.
Lăng Hàn thu hồi tiền đặt cược của nàng, cười nhạt nói:
- Bây giờ còn có ai muốn ngăn cản ta rời đi không?
Không có ai mở miệng, Lăng Hàn quá mạnh mẽ, đây là một tồn tại giống như yêu nghiệt, chỉ có Yêu Hồi Nguyệt, Tiểu Đao Vương… mới có thể trấn áp, những người khác đi tới chỉ có phần bị đánh.