Mọi người nghe tiếng nhìn tới, chỉ thấy ở trong đình giữa hồ, không biết lúc nào có thêm một nữ tử toàn thân bạch y, tóc đen như mây, xinh đẹp không nhiễm khói lửa nhân gian.
Nàng đang đánh đàn, tay trắng như ngọc, nhẹ nhàng gảy, liền có âm phù tươi đẹp truyền ra, làm cho tâm thần người say mê.
Khúc này không nên có ở nhân gian.
Con cá trong hồ không ngừng nhảy ra mặt nước, tụ tập ở bốn phía, cực kỳ vui vẻ. Giữa bầu trời, c*̃ng có lượng lớn loài chim bay đến, uyển chuyển nhảy múa ở trên bầu trời, như tinh linh.
Tiếng đàn hóa thành từng âm phù tiến vào hồ nước, hơi tạo gợn sóng, nhưng không hề có lực phá hoại, chỉ để con cá vui vẻ, chim nhỏ bay múa.
Mọi người đều lộ ra vẻ say mê, nữ tử này, khúc này đều chỉ ở trên trời mới có, sao lại rơi vào thế gian?
- Y Vân Tiên Tử!
- Cái gì, nàng chính là Y Vân Tiên Tử?
- Thực sự là tuyệt lệ khuynh thành!
- Nàng lại còn không phải Trung Châu đệ nhất mỹ nữ? Ta không tin!
- Ta c*̃ng không tin!
Tất cả mọi người lắc đầu, dung mạo của Vương Y Vân ở trên cấp bậc như Lưu Vũ Đồng, chỉ là không bằng Chư Toàn Nhi, bất quá một màn trước mắt vì nàng tăng lên rất nhiều mị lực.
Chư Toàn Nhi có chút ghen, tiến đến bên tai Lăng Hàn, thấp giọng nói:
- Toàn Nhi biết thổi tiêu đấy.
Lăng Hàn nhìn miệng nhỏ của nàng, trong lòng không khỏi rung động nói:
- Tốt, rảnh rỗi thổi cho ta nghe.
Chư Toàn Nhi gật gù, vô cùng dịu dàng.
- Các vị, kính xin hòa hòa khí khí.
Hai tay của Vương Y Vân nhẹ nhàng nhấn trên dây đàn một cái, dư âm vẫn còn vương vấn, thanh âm của nàng cũng ôn nhu êm tai, kỳ ảo như nước suối róc rách.
- Vâng!
Tất cả mọi người chịu phục, gật đầu đáp ứng.
Lăng Hàn kinh ngạc, cô gái này chỉ hai mươi ba hai mươi bốn, lại đã bước vào Linh Anh Cảnh, rất bất phàm nha.
Không hổ là đệ tử của thượng cổ đại tông, cảnh giới vượt xa bạn cùng lứa tuổi, Bắc Vực là khẳng định không ai bằng, ba vực khác chỉ có mấy nhân vật kiệt xuất nhất, như Mộ Dung Thanh mới có tư cách so sánh.