- Tả Khâu sao?
Lăng Hàn cười cợt, thuận miệng bịa chuyện nói.
- Tên kia đột nhiên xem trọng xe phu của hắn, cả hai quyết định bỏ trốn, vì lẽ đó nhờ ta đến thay thế tham gia tiệc rượu.
Lão quản gia kinh ngạc, hắn gặp Tả Khâu Nhạc Thành mấy lần, mỗi lần đều vì tiểu thư nhà hắn mà đến, tâm ý theo đuổi mười phần, sao đột nhiên xem trọng xe phu của mình? Lẽ nào tiểu thư từ chối quá mức lạnh nhạt, dẫn đến Tả Khâu Nhạc Thành bị k*ch th*ch quá độ, tâm lý vặn vẹo, nên cong rồi?
- Xin hỏi thiếu gia xưng hô như thế nào?
Hắn hỏi, ngược lại chức trách của hắn là tiếp khách, ai ngồi xe ngựa này lại đây, người đó liền có tư cách tiến vào biệt viện, đây là quy củ, hắn nhất định phải tuân thủ.
- Hàn Lâm.
Lăng Hàn lại dùng cái tên giả này, ngược lại cũng không thèm để ý sẽ có người vạch trần.
- Hóa ra là Hàn thiếu, xin mời!
Lão quản gia làm một tư thế mời, một tên tráng hán đi tới, muốn dẫn ba người Lăng Hàn đi vào.
- Chậm! Chậm đã!
Chỉ thấy Tả Khâu Nhạc Thành và xe phu của hắn đồng thời chạy vội tới, bởi vì bị Lăng Hàn ra tay thương tổn, nên bọn họ dìu lẫn nhau, nhìn qua... Ân, rất thân mật.
Lẽ nào là thật, hai người thật uốn cong rồi?
Lão quản gia không khỏi phát tởm, hắn nghe nói qua có chút nam nhân yêu thích nam nhân, nhưng tuyệt đối không ngờ sẽ tận mắt nhìn thấy, để da mặt hắn không khỏi vặn vẹo, còn lùi lại mấy bước, thật giống như sợ bị cảm hoá.
- Tả Khâu thiếu gia?
Sau khi lùi tới khoảng cách an toàn, hắn mới hỏi.
- Người kia đoạt xe ngựa của ta, ngăn cản hắn, không nên để cho cuồng đồ này đi vào, hắn nhất định là tới quấy rối!
Tả Khâu Nhạc Thành không phải đối thủ của Lăng Hàn, chỉ có thể ký thác hi vọng ở trên người lão quản gia.
Đây là một cường giả Linh Anh Cảnh, hơn nữa không biết bao nhiêu năm trước liền bước vào cảnh giới này, tuy chậm chạp không tiến vào Hoá Thần Cảnh, nhưng mài giũa cảnh giới cực kỳ vững chắc, sức chiến đấu đáng sợ.