Lăng Hàn không chút để ý, hắn nắm giữ Hắc Tháp, bồi dưỡng linh dược cực kỳ đơn giản, mà nhân sâm thì có hiệu quả cố bản bồi nguyên, kéo dài tuổi thọ, đặc biệt là nhân sâm ngàn năm, công hiệu càng cao ngất.
Với hắn mà nói, nhân sâm ngàn năm chỉ là cải củ, muốn bao nhiêu cũng có, không đau lòng một chút nào.
- Mọi người không nên bị lừa!
Có một nam tử đột nhiên đứng dậy, chỉ vào chiếc lọ kia nói.
- Coi như nó luyện được Thần linh, nhưng mạch văn đã diệt, còn lại bao nhiêu uy năng chứ? Lại nói, thế gian sao có khả năng có bảo vật luyện hóa Thần linh?
- Nếu mạnh mẽ như vậy, sao không đưa cho Thiên Kiếm Tông, Tuyệt Đao Tông… chẳng lẽ nơi đó còn thiếu bảo dược sao?
Tất cả mọi người không khỏi gật đầu, chiếc lọ này xác thực rất bất phàm, nhưng đã hỏng, còn có thể có bao nhiêu uy năng, muốn dùng bảo dược kéo dài tính mạng quý giá nhất đổi, ai cam lòng?
- Ông chủ, rẻ hơn chút đi.
- Ta có mười vạn nguyên tinh, như thế nào, đổi chứ?
- Ta có ba viên Lục Dương Tinh đan.
- Ta dùng một khối Thanh Minh Kim cấp năm để đổi.
Tất cả mọi người mở ra bảng giá mình có thể tiếp thu, món Bảo khí này vẫn rất hấp dẫn người, coi như đã tổn hại, ý chí võ đạo sắp diệt, nhưng vẫn có một loại khí tức bất hủ lưu chuyển, để bọn họ động lòng.
- Không đổi!
Ông lão kiên trì nói, tuổi thọ của hắn không nhiều, lại không có đời sau, bởi vậy chỉ muốn sống thêm mấy năm, muốn bảo vật khác để làm gì, chỉ có thể theo hắn đồng thời an táng mà thôi.
- Vậy một cây Hà Thủ Ô ba trăm năm.
Có người định giá.
Hà Thủ Ô là đồ bổ tốt, ba trăm năm càng không bình thường, chí ít có thể kéo dài khoảng mười năm tuổi thọ.
Ông lão lộ ra vẻ do dự, cây bảo dược này thấp hơn hắn mong muốn, nhưng bị tên nam tử trước kia làm thấp, chiếc lọ này tựa hồ c*̃ng bán không ra giá quá cao, để hắn có chút động lòng.