- Làm sao bây giờ, có yêu thú Linh Anh tầng chín tọa trấn, căn bản không thể hái được linh đào!
Diệp Vinh tự nhiên rất buồn phiền, dưới cái nhìn của hắn, người khác đều là cản trở, trừ hắn ra căn bản không có cao thủ có thể ra sức.
Bằng không, tại sao chỉ có hắn mới được tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện? Cái này tương đương với dán hai chữ "cao thủ" ở trên mặt hắn, mà người không có tư cách này, đương nhiên đều là cặn bã.
Cao thủ cần hỏi ý kiến người kém cỏi sao? Đùa giỡn!
Hắn suy nghĩ một chút, mới nói:
- Ta dẫn Hôi Văn Báo đi, các ngươi hái linh đào, có thể hái mấy quả thì mấy quả, đợi lát nữa, chúng ta hội hợp ở thôn nhỏ cách nơi đây bảy mươi dặm.
Lăng Hàn không đáng kể, cười nói:
- Vậy làm phiền Diệp huynh.
Diệp Vinh một bộ chuyện đương nhiên, trong lòng còn có chút khó chịu, những người này không ra chút lực gì liền có thể phân linh đào, nếu không phải nể mặt mũi của Tần Liên Nguyệt, hắn thật muốn đánh đuổi những người này.
Tất cả mọi người bay lên, ẩn giấu trong vách núi cheo leo, mà Diệp Vinh thì xông ra ngoài, nhặt một tảng đá, lấy nguyên lực bao vây, ý chí võ đạo phun trào, cả tảng đá tựa hồ đã biến thành Linh khí, toả ra ánh sáng lộng lẫy kinh người.
Hắn hét lớn một tiếng, đập tảng đá ra ngoài, vèo, như một vệt sáng đập tới Hôi Văn Báo.
Đùng… Thạch Đầu nện ở trên đầu của Hôi Văn Báo.
Cái này nếu như đổi thành võ giả, dù cho đồng dạng là Linh Anh Cảnh, nếu không vận chuyển nguyên lực, bị đập như thế phỏng chừng đầu cũng nổ tung. Nhưng Hôi Văn Báo là yêu thú, trời sinh da dày thịt béo, một đòn của võ giả cùng cấp nó không dám ngạnh kháng, nhưng Sinh Hoa Cảnh công kích nện ở trên người nó, lại đánh rắm không kêu.
Nó hơi quơ quơ đầu, giơ cao tứ chi, lấm lét nhìn trái phải, tựa hồ đang tìm kiếm là gia hỏa không có mắt nào dám tập kích mình.