Nếu như chỉ là Dược cốc cấp bậc Sinh Hoa Cảnh, Thần Thai Cảnh, Lăng Hàn liền không có hứng thú, chẳng mấy chốc hắn sẽ bước qua Sinh Hoa Cảnh, thẳng tiến Linh Anh.
- Cụ thể ta c*̃ng không rõ ràng, lối vào thung lũng có một con yêu thú Linh Anh Cảnh tọa trấn, vì lẽ đó ta không dám thâm nhập, nhưng ở vị trí lối vào thung lũng, ta phát hiện một cây Linh quả thụ cấp bảy.
Tần Liên Nguyệt nói.
- Cũng bởi vì Dược cốc này, ta mới va phải Hồ Khánh Phương.
- Như vậy sao...
Lăng Hàn lẩm bẩm, cửa cốc thì có linh quả thụ cấp bảy, như vậy trong cốc nói không chắc có linh dược đẳng cấp cao hơn.
Coi như đều chỉ là linh dược cấp bảy, vậy cũng rất hữu dụng.
- Lăng huynh, có phải động lòng rồi không?
Tần Liên Nguyệt cười khanh khách nói.
- Ngươi đây là hả hê sao?
Lăng Hàn nói.
- Đi theo ta!
Tần Liên Nguyệt không có nhân cơ hội trả thù, mà đi trước dẫn đường, vừa nói chuyện vì sao nàng phát hiện Dược cốc.
Bởi vì Bổ Thiên Học Viện còn nửa năm nữa mới chính thức mở ra, nên nàng c*̃ng không vội, dọc theo đường đi ngắm phong cảnh, còn muốn tìm cơ duyên. Mà nàng cũng thật là số may, thời điểm lần theo một con bạch thỏ, liền tới toà Dược cốc kia, chỉ là nơi đó có yêu thú Linh Anh Cảnh qua lại, làm cho nàng khiếp sợ, đang muốn tìm người liên thủ xông vào, nhưng bất ngờ tao ngộ Hồ Khánh Phương, liền bị đối phương truy, còn dây dưa hơn nửa tháng.
Vì lẽ đó, bọn họ cách Dược cốc kia có chút xa.
Thời điểm Tần Liên Nguyệt chạy trốn đương nhiên là đi rất nhiều vòng tròn, nhưng bọn họ đi Dược cốc thì không cần, chỉ cần đi một đường thẳng, bởi vậy đại khái năm ngày là tới.
Sau một ngày, bọn họ đi tới một thị trấn nhỏ, dừng lại nghỉ ngơi một đêm.
- Tần cô nương! Tần cô nương!
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, bọn họ đang muốn xuất phát, chỉ thấy một thanh niên trẻ đuổi lại, dáng dấp khoảng hai mươi sáu hai mươi bảy, nhưng đã là Sinh Hoa Cảnh đỉnh cao, thực lực tương đối không tầm thường.
Tướng mạo của hắn c*̃ng không tệ, trang phục màu xanh, phác hoạ ra thân hình thon dài kiện mỹ, tóc đen thui, phảng phất có thể phát quang, da thịt óng ánh, còn bóng loáng hơn rất nhiều nữ nhân.
- Diệp Vinh!
Tần Liên Nguyệt lộ ra vẻ kinh ngạc.
- Sao ngươi đến đây?
- Ta nghe nói Tần cô nương bị Hồ Khánh Phương dây dưa, liền lập tức chạy tới. Cũng còn tốt, cũng còn tốt, xem ra vẫn tính đến đúng lúc.
Nam tử mặc áo xanh kia thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng, trong ánh mắt có vẻ ái mộ rõ ràng.
Tần Liên Nguyệt chỉ làm như không thấy:
- Vị này chính là ái đồ của Tông chủ Phi Tinh Tông, Diệp Vinh Diệp huynh. Thiên phú võ đạo của Diệp huynh rất cao, thu được tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện.
Diệp Vinh lập tức lộ ra vẻ ngạo nghễ, hai tay chắp sau lưng, có vẻ ngông cuồng tự đại.
Có thể thu được tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện, nói rõ thiên phú của hắn xác thực trâu bò, thiên tài như vậy tự nhiên ngạo mạn, khách khí với Tần Liên Nguyệt, đó là bởi vì hắn yêu thích nữ nhân này, nhưng ở trước mặt người khác, hắn dĩ nhiên hiển lộ ra vẻ ngạo mạn mà thiên tài thông thường đều có.
Cái gọi là người dùng bầy phân, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, thiên tài như hắn tự nhiên xem thường làm bạn với mấy người Lăng Hàn.
Lăng Hàn chỉ nở nụ cười nói:
- Hóa ra là Diệp huynh.
Thấy Lăng Hàn hỏi thăm một chút, Tàn Dạ, Chư Toàn Nhi, Hà Lan Vận c*̃ng dồn dập kêu một tiếng, Hổ Nữu thì không để ý tới, nàng mới không thèm để ý loại gia hỏa rắm hôi này.
Diệp Vinh coi mọi người chào hỏi là chuyện đương nhiên, có thể có được tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện, cái này đã đủ khẳng định thiên phú của hắn, là tiền vốn tự kiêu của hắn. Hắn hoàn toàn không coi ai ra gì, chỉ nhìn Tần Liên Nguyệt nói: