Mọi việc bất quá tam, đâu thể nào luôn mãi?
Hồ Khánh Phương đã đào mạng hai lần, lại còn muốn chạy lần thứ ba, lại mời cường giả Hoá Thần Cảnh tới sao?
Lăng Hàn đương nhiên không thể nhẫn nhịn, giơ kiếm chặn xe, khí thế đường đường...
- Thật đẹp trai!
Tần Liên Nguyệt si ngốc nói, nàng là người lãng mạn, sùng bái nhất đương nhiên là anh hùng. Lăng Hàn và nàng tuổi tác xấp xỉ, cảnh giới cũng kém không lớn, nhưng thực lực lại mạnh hơn quá nhiều quá nhiều, lập tức liền chinh phục trái tim của nàng.
Đương nhiên, hiện tại nàng chỉ là sùng bái Lăng Hàn mà thôi, cách chân thành yêu thích còn xa lắm.
- Xấu xí quả nhiên đánh chủ ý Lăng Hàn, có nên làm thịt nàng hay không?
Hổ Nữu vuốt cằm, nghiêm túc suy tính ý nghĩ này.
Lăng Hàn ngưng tụ Kiếm Khí, hình thành giả Mang, Vạn Pháp Quy Nhất đã thủ thế chờ đợi.
- Tiểu tử, ngươi xác thực rất mạnh, nhưng bản thiếu là Thiếu Tông chủ của Phong Nguyệt Tông, ngươi nhất định muốn đối địch với ta?
Hồ Khánh Phương uy h**p nói, bị bức ép mang bối cảnh ra dọa, có thể thấy được hắn đã kỹ cùng lực tẫn.
Lăng Hàn cười gằn nói:
- Phong Nguyệt Tông sao, loại tông môn vô liêm sỉ này, ta sẽ trừ tận gốc, miễn cho làm hại nhân gian.
- Khẩu khí thật lớn!
Hồ Khánh Phương quát lên, tuy sức chiến đấu của đối phương rất mạnh, nhưng chỉ là Linh Anh Cảnh, mà Phong Nguyệt Tông có Thiên Nhân Cảnh tọa trấn, còn không chỉ một vị!
Hoá Thần Cảnh đã nghiền ép Linh Anh Cảnh, huống chi là Thiên Nhân Cảnh.
- Trước giết ngươi tế cờ!
Lăng Hàn đã hoàn thành súc thế, vung ra một chiêu kiếm, hai mươi chín đạo kiếm khí ngưng tụ, hóa thành một dải lụa màu vàng quét tới xe ngựa.
Xe ngựa đã mở ra tấm chắn, chặn dải lụa lại, nhưng chỉ trong nháy mắt, oành, tấm chắn bị Kiếm Khí oanh kích phá nát, dải lụa tiếp tục xẹt qua xe ngựa, cả chiếc xe ngựa chia ra làm hai, bị chém thành hai đoạn.