Tàn Dạ quả đoán ra tay, chém ra một đao, chín đạo đao khí tùy ý, đao ý lạnh lẽo, như một vị sát thần.
Tiến bộ của hắn quả nhiên rất nhanh, đã đạt đến chín đạo đao khí, cách ngưng mang chỉ kém một bước.
Võ đạo nhìn không chỉ cảnh giới, tương tự là Sinh Hoa tầng một, có mấy người sức chiến đấu chỉ một tinh, nhưng có mấy người có thể đạt đến năm tinh thậm chí mười tinh. Tàn Dạ cũng chỉ là Sinh Hoa tầng một, nhưng sức chiến đấu của hắn lại đạt đến bảy tinh!
Này một là thiên phú của hắn tuyệt vời, thứ hai là hiệu quả của Thiên Vận Thạch, để hắn được bổ trợ năm tinh.
Chín đạo đao khí ngang dọc, Tàn Dạ lập tức xé ra vòng vây của bốn mỹ phụ, liên thủ với Tần Di Nguyệt, đao kiếm tương hổ, trong nháy mắt liền áp chế bốn mỹ phụ.
Nguyên bản Tần Di Nguyệt đã chiếm thượng phong, huống chi hiện tại lại thêm một người thực lực không kém nàng bao nhiêu.
- Hừ!
Trong xe ngựa, truyền ra thanh âm cực kỳ bất mãn của Hồ Khánh Phương, hắn nói.
- Tiểu tử cụt tay, ngươi dám phá hỏng chuyện tốt của bản thiếu?
Tàn Dạ vốn không phải người nói nhiều, chỉ múa đao, đánh cho bốn mỹ phụ tơi bời hoa lá.
Chiến lực như vậy làm bọn người Cừu Tử Phi thất sắc, bọn họ chỉ biết Tàn Dạ rất mạnh, mới để bọn họ tiếp nhận hắn vào trong vòng, nhưng mỗi người vẫn rất tự phụ, cho là mình tuyệt đối không thua kém Tàn Dạ, hiện tại so sánh sức chiến đấu của song phương, bọn họ tự nhiên chấn kinh rồi.
- Đa tạ!
Tần Di Nguyệt nói, trong chiến đấu nàng không cách nào hành lễ, chỉ nhìn Tàn Dạ gật đầu.
Vẻ mặt của Tàn Dạ cứng đờ như gỗ, lạnh lùng tới cực điểm.
Lăng Hàn thở dài, dáng dấp như vậy làm sao cua được nữ nhân chứ? Hiện tại người ta cảm kích ngươi, ngươi c*̃ng ôn nhu với người ta một chút, nói không chắc lẫn nhau sẽ hợp mắt! Dáng dấp như hắn không phải muốn chú mình độc thân sao?
- Muốn chết!