- Hừ, tiêm bi nhất định phải giao ra!
Tiểu Đao Vương lãnh đạm nói, môn thần thông này là đồ vật có giá trị cao nhất trong bảo khố, hắn được những bảo vật khác, biết công hiệu của những bảo vật này kinh người cỡ nào, tự nhiên càng thêm chú ý Lôi Động Cửu Thiên.
- Nhưng ta không muốn giao, làm sao bây giờ?
Lăng Hàn cười nói.
Tiểu Đao Vương lộ ra sát ý uy nghiêm đáng sợ, bàn tay nâng lên, sát cơ như sôi.
- Tiểu Đao Vương, ngươi thật muốn làm nghịch tử sao?
Lăng Hàn cau mày nói.
Xoạt, Tiểu Đao Vương phất tay, chém ra một ánh đao, lại hóa thành thiên đao kinh thế, chém về phía kim thuyền. Đây tuyệt đối vượt qua cấp độ Khí, sắp tăng lên tới độ cao của Mang, lực phá hoại cực kỳ đáng sợ.
Chỉ từ uy lực trước mắt có thể suy đoán, ánh đao của đối phương chí ít ngưng tụ hai mươi đạo khí!
Đây chỉ là qua loa phỏng chừng, Tiểu Đao Vương chưa hẳn toàn lực ứng phó, bởi vậy ánh đao của hắn còn có khả năng mạnh hơn, có thể đạt đến hai mươi chín đạo, thậm chí ba mươi.
Lăng Hàn không cách nào lực địch, một ánh đao chém qua, để núi non phía dưới gặp xui xẻo, lại một thôn trang bị lan đến, toàn bộ hóa thành tro bụi.
- Tiểu… Đao… Vương!
Lăng Hàn gằn từng chữ nói, hắn gặp qua không ít ngoan nhân, nhưng không để nhân mệnh ở trong lòng, tùy ý giết chóc như vậy, hắn là lần đầu tiên gặp phải.
Đây chính là đệ tử của Tuyệt Đao Tông?
Năm xưa tuy Lạc Nhật Đao Hoàng cũng lãnh khốc vô tình, nhưng đao của hắn chỉ chém cường giả, xưa nay sẽ không ra tay với người yếu, càng xem thường ra tay với phàm nhân.
Hai đời thiên kiêu, rõ ràng đều xuất sắc, nhưng tính tình chênh lệch nhiều như vậy.
Lăng Hàn giận dữ nói:
- Toàn Nhi, muội khống chế thuyền đánh tên khốn kia, ta đến kiềm chế hắn!
- Hàn ca ca, cẩn thận!
Chư Toàn Nhi dặn dò, trên mặt có vẻ lo âu. Nàng tự nhiên không hoài nghi thực lực, thiên phú của Lăng Hàn, nhưng Tiểu Đao Vương tu luyện nhiều hơn Lăng Hàn mấy chục năm, đây là chênh lệch không cách nào bù đắp.