Lăng Hàn ra Hắc Tháp, đi tới trước tiêm bi, các công nhân sớm đã sợ đến chạy tứ tán, hiện tại ở đây trống rỗng.
- Hàn Hàn, ngươi lại không để ý tới ta!
Vẻ mặt của Hách Liên Tầm Tuyết như đưa đám nói, có vẻ cực kỳ oan ức.
Lăng Hàn không nói gì, lúc trước Hải Nữu này khí thế hùng hổ, không coi ai ra gì, cực kỳ thô bạo. Nhưng hiện tại lại một bộ gặp cảnh khốn cùng, trước sau tương phản quá nhiều, để hắn không kịp thích ứng.
Mà đối mặt một Hách Liên Tầm Tuyết như vậy, để hắn rất khó liên lạc nàng với công chúa bá đạo trước kia, sinh sát ý với nàng.
- Cái này cũng là một mớ bòng bong nha!
Lăng Hàn thở dài, thật không biết sau khi Hách Liên Tầm Tuyết khôi phục ký ức, hai người phải nên kết thúc như thế nào.
Hách Liên Tầm Tuyết lôi kéo góc áo của Lăng Hàn, khuôn mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn, hiện tại nàng chỉ là một cô gái bé bỏng, sở cầu rất ít.
- Không ai đào, không thể làm gì khác hơn là tự mình động thủ.
Lăng Hàn nói, tính cách của hắn không thích nô dịch người khác, nếu các công nhân chạy sạch, hắn sẽ không bắt những người kia về tiếp tục làm việc.
Hổ Nữu c*̃ng xuất hiện, móng vuốt của tiểu nha đầu vô cùng sắc bén, dùng để đào móc là không thể tốt hơn.
Trước kia công nhân đều không dám áp sát quá gần, chỉ đào ở ngoài mười trượng, hình thành một cái hố sâu, còn Phùng Vĩ Kỳ thì lấy Huyết Đao đánh ra đao khí, ở xa cắt gọt, chém xuống đất đá trên tiêm bi, nên chậm đến thảm thương.
Lăng Hàn nhanh chân đi về phía trước, tư… tiêm bi giống như sống lại, ánh chớp đan dệt, đột nhiên đánh ra một tia chớp, đánh lên người Lăng Hàn.
Đùng, Lăng Hàn bị đánh bay ra ngoài, trên người có khói đen bốc lên, da thịt bị đốt cháy một ít.
Thật đáng sợ, thể phách của hắn là trân kim cấp sáu, lại bị một đòn đốt cháy, lực lượng sấm sét này không thể coi thường.