Giao thủ chỉ mười mấy chiêu, Lăng Hàn đánh bay Huyết Đao của Phùng Vĩ Kỳ, gác kiếm lên cổ đối phương. Hắn cười hì hì nói:
- Hiện tại chúng ta có thể nói chuyện chưa?
- Muốn giết cứ giết!
Phùng Vĩ Kỳ lại không lộ ra vẻ sợ hãi, hắn lạnh lùng nhìn Lăng Hàn.
- Có điều, rất nhanh ngươi sẽ không còn mạng nữa!
- Há, lẽ nào ngươi còn có thể nguyền rủa sao?
Lăng Hàn cười nói, nếu đối phương thật có bảo vật như chú bình, vậy hắn sẽ kiêng kỵ một chút.
- Con trai của ta, là cường giả Linh Anh Cảnh, thậm chí còn là Linh Anh Cảnh đỉnh phong!
Phùng Vĩ Kỳ cười to nói.
- Ngươi giết ta, hắn sẽ lập tức cảm ứng được, bất luận ngươi trốn đến đâu, hắn cũng có thể tìm được, g**t ch*t ngươi!
- Ta còn cho rằng ngươi không sợ chết, làm nửa ngày, thì ra là đang uy h**p ta, muốn ta không giết ngươi!
Lăng Hàn lắc đầu, vỗ vỗ mặt của đối phương, cười nói.
- Ai không sợ chết chứ, nếu có thể sống, đương nhiên ai cũng không muốn chết.
- Ngươi nói tình huống của nơi này cho ta một chút, dù sao chúng ta không có cừu oán gì, c*̃ng không phải là không thể tha cho ngươi một mạng.
Phùng Vĩ Kỳ cười gằn nói:
- Đừng hòng! Ta mới vừa nói tuyệt không có nửa điểm hư ngôn, con trai của ta chính là Tuyệt Đao Tông Tiểu Đao Vương, không tin, ngươi có thể tùy tiện tìm người hỏi thăm.
Lăng Hàn sờ cằm nói:
- Thông thường, ta chỉ gặp nhị thế tổ vung vẩy cờ hiệu của cha mẹ làm dữ, không nghĩ tới lại gặp một cái ỷ vào uy danh của nhi tử hoành hành bá đạo, thật mới lạ.
Hắn đập Phùng Vĩ Kỳ hôn mê, thu vào trong Hắc Tháp, dự định cẩn thận tra khảo một chút.
- Cái dù này thật đẹp.
Mất đi Phùng Vĩ Kỳ khống chế, Vạn La Tán từ giữa bầu trời rớt xuống, bị Hách Liên Tầm Tuyết cầm ở trong tay, cô nàng này yêu thích không buông tay thưởng thức.