Hách Liên Tầm Tuyết đón nhận, viên gạch vung mạnh, ném tới bốn con rối màu vàng.
Man lực của nàng tuyệt đối vượt qua cấp độ của Linh Anh Cảnh, bốn con rối màu vàng kia đúng là cấp bậc Linh Anh Cảnh, nhưng ở trước mặt nàng lại như trẻ con, không ngừng bị đánh bay.
Có điều, không biết bốn con rối này dùng vật liệu gì làm thành, bị viên gạch vỗ một trận cũng không hư, mà chỉ lưu lại một lỗ thủng nhợt nhạt, đang lấy tốc độ chầm chậm khôi phục.
Điều này làm cho Lăng Hàn rất kinh ngạc, coi như Phùng Vĩ Kỳ ở đây, hắn nhất định sẽ càng thêm khiếp sợ, bởi vì tuy sức chiến đấu của những con rối này chỉ bằng Linh Anh Cảnh, nhưng chất liệu bản thân tương đương Hoá Thần Cảnh, lại bị Hách Liên Tầm Tuyết đập một cái liền ra một lỗ thủng!
Trái lại viên gạch trong tay nàng không chút hư hao, có thể thấy được độ cứng rắn vượt xa trân kim cấp tám.
Đối với Lăng Hàn mà nói, súc lực chỉ là một hai hô hấp, chuyện này đang đối kháng với đại địch thế lực ngang nhau, chút thời gian ấy đủ để lấy mạng của hắn, nhưng hiện tại hắn không hề có áp lực vận chuyển kiếm thế, tự nhiên rất nhanh liền xong.
- Tránh ra!
Lăng Hàn hét lớn một tiếng, thả người lên, Ma Sinh Kiếm chém ra, một đạo Kiếm Khí to dài kích bắn, hóa thành một Thần Long, giương nanh múa vuốt, quét tới một con rối.
Bị kiếm ý của hắn khóa chặt, cộng thêm tốc độ của chiêu kiếm là căn bản không thể né tránh, huống hồ con rối căn bản không có ý nghĩ né tránh, chỉ xoay người lại đập một chưởng về phía Lăng Hàn.
Oành!
Ánh kiếm xẹt qua, con rối kia bị chặt đứt ngang eo, có điều Lăng Hàn c*̃ng ăn một chưởng, bị đập bay ra ngoài, miệng phun máu tươi.
Linh Anh Cảnh dù sao cũng là Linh Anh Cảnh, coi như thể phách của Lăng Hàn có thể so với trân kim cấp sáu cũng vô dụng, bị một chưởng đánh cho thổ huyết. Cũng còn tốt, trên người hắn còn mặc Lôi Đình Chiến Giáp, dù chưa kích hoạt cũng đánh tan một bộ phận sức mạnh, bằng không Lăng Hàn không phải phun một ngụm máu đơn giản như vậy.