Đại Thiết Đầu hừ một tiếng nói:
- Còn không cho chúng ta vào!
- Khà khà, Thiết đại ca chờ một chút.
Tiểu Chu lại đi về phía trước, rất nhanh thì có ánh sáng kỳ dị lấp lóe, thật giống như tiến vào một không gian sền sệt, mạnh mẽ ép ra ngoài.
- Thiết đại ca mời tới.
Bốn người nói.
Ba người Lăng Hàn lên thuyền nhỏ, bốn người vùng vẫy, lại chen vào.
- Ồ, sao nữ nhân này còn mang theo một cục gạch?
Bốn người nhìn thấy đồ vật trong tay Hách Liên Tầm Tuyết, không khỏi hiếu kỳ, nàng không phải muốn dùng đồ chơi này đi đập lão đại của bọn họ chứ.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
- Cô nàng này thiếu hụt cảm giác an toàn, viên gạch là dùng để phòng thân.
Bốn người cười khà khà nói:
- Theo đại ca của chúng ta, nhất định sẽ có cảm giác an toàn mười phần.
Lăng Hàn không để ý tới bọn họ, khoảng cách hơn một dặm đối với cao thủ mà nói không tính là gì, Hắc Mộc Đảo này không chỉ khắp nơi mọc ra quái thụ màu đen, ngay cả đất đai cũng màu đen, đạp lên cảm giác rất cứng rắn.
- Lão đại đâu?
Đại Thiết Đầu hỏi.
- Đại ca còn ở trong hang động.
Một tên tạp Binh thuận miệng nói.
- Hang động ở đâu?
Lăng Hàn chen lời nói.
Một tên tạp Binh nhìn Lăng Hàn, đánh giá một hồi nói:
- Thiết lão đại, tiểu đệ này của ngươi có chút không hiểu quy củ, đây là sự tình hắn nên hỏi sao?
Đùng, Đại Thiết Đầu bộc lộ bộ mặt hung ác, lập tức quất tên tạp Binh kia một tát, quát lên:
- Hỏi ngươi liền nói, sao nói nhảm nhiều như vậy!
Lần này làm bốn tạp Binh đều sợ hết hồn, sao trở mặt liền trở mặt vậy? Bọn họ hai mặt nhìn nhau, có người nói:
- Thiết lão đại, đại ca đã phân phó, thời điểm hắn tiến vào địa quật, tuyệt đối không cho phép người quấy rối, nếu ngươi đã đưa mỹ nữ tới, thì mời trở về đi!
- Ca, ngươi nói làm sao?
Đại Thiết Đầu nhìn Lăng Hàn hỏi.