- Đoán đúng, có điều không có thưởng!
Lăng Hàn cười ha ha, thân hình bay lên, trong tay nắm Tử Sát kiếm, triển khai Quỷ Tiên Bộ không cho đối phương có cơ hội nhắm vào mình, vừa bắt đầu súc lực, chuẩn bị đánh ra Vạn Pháp Quy Nhất.
Huyền Diệu Tam Thiên dùng để công kích kẻ địch số lượng đông đảo, hiệu quả kia là tiêu chuẩn, nhưng muốn công thành, tự nhiên là Vạn Pháp Quy Nhất càng thêm trâu bò, tụ tập ba ngàn kích ở một điểm, lực sát thương quả thực không cách nào tưởng tượng.
- Bắn cho lão tử!
Đại Thiết Đầu kinh hô.
Nòng pháo di chuyển, nhưng thủy chung không nhắm được Lăng Hàn, liền dứt khoát từ bỏ hắn, ngược lại nhắm về phía Hách Liên Tầm Tuyết.
Hách Liên Tầm Tuyết sợ đến sắc mặt trắng bệch, nói với Lăng Hàn:
- Ta không có đánh bọn họ, tại sao bọn họ muốn đánh ta?
- Bởi vì bọn họ là người xấu, người xấu sẽ không giảng đạo lý với ngươi.
Lăng Hàn giải thích.
- Cho nên đối phó người xấu, ngươi c*̃ng không cần giảng đạo lý, trực tiếp vung gạch đập tới!
- Ừ.
Hách Liên Tầm Tuyết gật gù, làm một tư thế nhắm kỹ, sau đó dùng viên gạch đập tới.
Viên gạch bay hừng hực, thời điểm sắp sửa đập trúng thân thuyền, trên thân thuyền đột nhiên xuất hiện một màn sáng màu đen, giống như trước, hình thành thuẫn bảo vệ. Nhưng lần này, màn ánh sáng không có đưa đến hiệu quả lý tưởng.
Oành… màn ánh sáng bị viên gạch đập nổ tung, thế đi của viên gạch không giảm, trực tiếp đi vào trong thân tàu, sau đó liền nghe thanh âm oành oành oành oành không ngừng truyền đến, vèo, viên gạch lại từ một đầu khác của thân tàu bay ra, như lưu tinh bắn nhanh về phương xa.
- Gạch của ta!
Hách Liên Tầm Tuyết kinh ngạc thốt lên, vội vã đạp sóng đuổi theo.
Ầm ầm ầm, hắc thuyền phát sinh tiếng vang kỳ quái, có ánh lửa và khói đen bay ra, thân tàu bắt đầu nghiêng, lại muốn chìm xuống!