- Ngươi bình thường vẫn dùng chưởng, là bởi vì ở trên đao đạo gặp phải bình cảnh, cho nên mới phải sửa tu chưởng pháp, muốn hai bên tương hổ, thu được đột phá ở trên đao đạo, bước vào ba mươi đạo đao khí đi.
Lăng Hàn vừa đánh vừa nói.
- Không sai!
Hiên Viên Tử Quang cũng không phủ nhận.
- Thế nhân đều cho rằng hai mươi chín đạo khí là cực hạn, nhưng ta lại biết, ba mươi đạo mới là viên mãn, lấy thiên phú của ta, tự nhiên phải đạt đến hoàn mỹ!
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, tại sao Huyền Diệu Tam Thiên lại ba ngàn, mà không phải ba ngàn mốt, chính vì cho rằng hai mươi chín đạo khí là cực hạn mà võ giả có khả năng tu ra.
Có điều, cực hạn là dùng để đánh vỡ, bằng không làm sao biết có cực hạn hay không?
- Bại cho ta!
Hiên Viên Tử Quang thả người mà lên, chủ động rút ngắn khoảng cách với Lăng Hàn, biểu hiện lúc này hắn rất tự tin. Đương nhiên, rút ngắn này không phải thiếp thân vật lộn với Lăng Hàn, mà khống chế ở khoảng ba trượng, để đao khí có thể phát huy ra uy lực mạnh nhất.
Lăng Hàn vung kiếm đón nhận, cười to nói:
- Khen ngươi hai câu, lại thật cho rằng ta sợ ngươi sao?
Oanh, một đạo kiếm khí to dài nổ ra, đồng dạng là kiếm khí tổ hợp, hơn nữa còn gia trì cốt văn, tăng kiếm khí oai lên trên diện rộng, như một trường long chém tới Hiên Viên Tử Quang.
- Đao Phá Càn Khôn, ta chủ thiên hạ!
Hiên Viên Tử Quang quát to, đao thế tăng mạnh, đao ý đáng sợ tựa hồ có thể chém ra trời xanh.
Một đao này… rất mạnh!
Lăng Hàn triển khai Bát Hoang A Tị Kiếm pháp, ánh kiếm trải rộng đầy trời, chăm chú bao vây hắn, hình thành phòng ngự siêu cường.
Bộ kiếm pháp kia vốn là để phòng ngự, lại thêm sức chiến đấu hiện tại của Lăng Hàn, tự nhiên là nước chảy không lọt.
Ầm!
Đao kiếm va chạm, ý chí võ đạo kích bắn, này có thể nói là quyết đấu mạnh nhất trong cấp bậc Sinh Hoa Cảnh.