Lăng Hàn tìm Ân Hồng, nói với nàng hắn không chỉ tham gia tỷ thí đan đạo, tỷ thí võ đạo cũng đạp một cước.
- Sớm đoán được, lão nương đã báo tên của ngươi lên.
Ân Hồng không khách khí nói.
- Ngươi cái này là tiên trảm hậu tấu, không nghĩ tới tính cách h*m m**n hòa bình, chưa bao giờ đi đánh đánh giết giết của ta sao?
Lăng Hàn cười nói.
- A phi, loại người như ngươi vừa nhìn chính là phần tử hiếu chiến, đặc biệt gặp phải thiên tài cùng thế hệ, nằm mộng cũng muốn giẫm đối phương ở dưới chân, huống chi Hiên Viên Tử Quang còn đánh chủ ý vợ của ngươi!
Ân Hồng liếc xéo hắn một cái.
- Này, Hải Nữu thật không phải vợ của ta.
Lăng Hàn thở dài.
- Không phải vợ của ngươi, sao dính ngươi chặt như thế?
Ân Hồng đương nhiên không tin, còn dùng mị nhãn nhìn nữ nhân đang đứng ở phía sau Lăng Hàn, một tay cầm lấy góc áo của hắn, một tay khác thì nắm viên gạch.
Lăng Hàn lại thở dài, hiện tại Hách Liên Tầm Tuyết quá dính hắn, thậm chí còn dính hơn Hổ Nữu, chí ít Hổ Nữu còn có thể dùng đồ ăn lừa gạt, nhưng Hải Nữu này hiển nhiên không phải kẻ tham ăn.
- Ta hiểu! Ta hiểu! Tân nhân thẹn thùng thôi mà!
Ân Hồng một bộ hiểu rõ.
- Không quấy rầy chuyện tốt của các ngươi nữa, nhớ kỹ, giữa trưa ngày mai chính là tỷ thí đan đạo, ngươi đừng tiêu hao quá nhiều tinh lực, đến thời điểm đó ngay cả đan c*̃ng luyện không ra.
- Nữ lưu manh!
Lăng Hàn vô lực nói.
Đối với đan đạo đế vương mà nói, tỷ thí đan đạo tự nhiên là một việc nhỏ, căn bản không cần để ở trong lòng, buổi tối ngày đó Lăng Hàn vẫn đặt tinh lực ở võ đạo, hắn muốn cốt văn bám vào trên Kiếm Khí tổ hợp.
Cốt văn của Lão Hung Mông thực rất tốt, có thể tăng lực sát thương lên một hai lần, lấy uy năng hai mươi ba đạo Kiếm Khí tổ hợp của Lăng Hàn hiện tại, nếu lạc ấn thêm cốt văn, vậy cho dù không sánh bằng Kiếm Mang, c*̃ng sẽ không thua kém quá nhiều.