- Ha ha ha ha, nhị đệ không có lòng tin với đại ca sao?
Phong Phá Vân cười to.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
- Ta làm sao có khả năng không có lòng tin với đại ca, nhưng ta thấy tận mắt con Tri Chu màu bạc kia, nó tuyệt đối là tồn tại Phá Hư Cảnh, hơn nữa còn có khả năng là đỉnh phong.
Phong Phá Vân cười gật đầu:
- Nhị đệ không cần lo lắng, ta đã là Phá Hư tầng bảy!
Phá Hư Cảnh đứng Nhân đạo đỉnh cao, mà Phá Hư tầng bảy không thể nghi ngờ là đỉnh cao trong đỉnh cao, hầu như vô địch rồi.
Lăng Hàn hơi cứng lại, sau đó mới nói:
- Không nghĩ tới đại ca lợi hại như thế!
Tuy dung mạo đã không thể đại biểu số tuổi thật sự, nhưng vị đại ca này tinh lực trùng thiên, hiển nhiên còn đang ở thời gian tráng niên, như vậy dù xông lên Phá Hư tầng chín thì c*̃ng có thể duy trì huyết khí như bây giờ, đủ để phá tan hư không.
Bằng không, đến lúc lão hủ lưng còng mới đi phá tan hư không, một khi khí huyết theo không kịp, vậy ở trong quá trình phá tan hư không vẫn lạc c*̃ng không phải chuyện gì ngạc nhiên, xưa nay có rất nhiều truyền thuyết như vậy.
Phong Phá Vân gật gù nói:
- Nhị đệ, sức chiến đấu của ngươi cực cao, thiên phú võ đạo c*̃ng rất kinh người, chưa tới hai mươi đã bước vào Sinh Hoa, ngay cả ta lúc trước cũng kém xa. Tương lai, ngươi tiến vào Phá Hư Cảnh c*̃ng không phải việc khó gì.
- Có điều!
Hắn dừng một chút, biểu hiện nghiêm nghị.
- Ta luôn có một loại hồi hộp không hiểu, luôn cảm thấy nếu đánh vỡ hư không, sẽ có hậu quả đáng sợ.
Lăng Hàn không rõ nói:
- Đại ca, không phải đến Phá Hư tầng chín mới có thể Phá Toái Hư Không sao?
Phong Phá Vân lắc đầu:
- Chỉ cần bước vào Phá Hư Cảnh, liền nắm giữ năng lực phá tan hư không, chỉ là cảnh giới càng cao, độ khó càng thấp mà thôi. Ta chậm chạp không có bước ra bước đi này, một là tâm còn lưu luyến, hai là vẻ hồi hộp trong lòng kia.
Lăng Hàn rõ ràng, tu luyện võ đạo đến cảnh giới cực cao, một cách tự nhiên sẽ sản sinh báo trước với tương lai, không phải có thể nhìn thấy tương lai, chỉ là sau khi quyết định làm một chuyện gì đó, sẽ sản sinh cảm giác bình an hay nguy hiểm.