Lăng Hàn kinh ngạc, nam tử như núi cao kia đương nhiên chính là đại ca Phong Phá Vân mà hôm qua hắn mới kết bái.
- Này là ai nha, thật to gan, lại dám gọi một vị cường giả Thiên Nhân Cảnh là lão gia hỏa.
- Không biết, có khả năng là tiểu nhân vật, bị khốn ở trong thành thời gian dài, nên đầu hồ đồ phát điên.
- Hừm, cũng có lý.
Mọi người trên tường thành nghị luận sôi nổi, không phải người nào cũng có nhãn lực như Lăng Hàn, có thể thấy được Phong Phá Vân mạnh mẽ, ở trong mắt người bình thường, đại hán này chỉ khỏe mạnh một chút, phi phàm một chút, nhưng không có quá nhiều đặc thù.
Nhưng các cường giả Thiên Nhân Cảnh đều lộ ra vẻ nghiêm túc, bọn họ không nhìn thấu thực lực của đại hán này!
Cái này chứng minh một điểm, tu vi của đối phương không kém bọn họ.
Bạch Nguyên càng cẩn thận, trong tiếng hét dài, bảy chiếc quan tài từ đằng xa trượt lại, đối phương "lai giả bất thiện", tám chín phần mười sẽ động thủ, hắn không thể bất cẩn.
Nói như vậy, Thiên Nhân Cảnh gần như đã đứng ở đỉnh cao của thế giới, tự nhiên không có gì cố kỵ. Nhưng ai bảo Thiên Thi Tông đặc thù, ngay cả Tông chủ Phá Hư Cảnh cũng giấu đầu lòi đuôi, chưa bao giờ hiện thân, nên bảy Tôn giả Thiên Nhân Cảnh dưới trướng tự nhiên cũng rất cẩn thận.
Chí ít ở trước khi Thiên Thi Tông chính thức đứng ở trước mặt mọi người, thì phải duy trì tác phong biết điều, cẩn thận.
- Các hạ là người phương nào?
Bạch Nguyên quát hỏi.
Phong Phá Vân móc lỗ tai nói:
- Thính lực của ngươi có vấn đề sao? Ta bảo ngươi dẹp cái phá trận kia, nếu không ta tự mình hủy nó!
- Ha ha, khẩu khí thật cuồng, ngươi phá cho lão phu xem xem!
Bạch Nguyên uy nghiêm đáng sợ nói, đây chính là đệ tứ sát trận, tuy Tông chủ đại nhân không có được trận pháp hoàn chỉnh, chỉ có thể phát huy ra năm phần mười uy lực, nhưng xoá bỏ Phá Hư Cảnh cấp thấp lại không phải việc khó, đại hán này còn nói muốn hủy, hừ hừ.