- Các ngươi nhìn Nữu như thế làm gì, lại nhìn cũng sẽ không cho các ngươi ăn!
Hổ Nữu dùng ánh mắt cảnh giác quét mọi người, lẽ nào những người này đánh chủ ý đồ ăn trên người nàng? Thực sự là quá hỏng rồi!
- Thiên tài Trung Châu, lại thêm tiểu nha đầu này, có lẽ không còn nữa a.
Lão giả kia lại bắt đầu phán đoán, tổng kết.
Tựa hồ hắn khá có danh vọng, bởi vậy mặc dù bị đánh mặt một lần, lời nói vẫn được rất nhiều người tán đồng, dồn dập biểu thị đồng ý.
- Không sai, tiểu nha đầu như vậy tuyệt đối là vạn năm khó gặp.
- Quá yêu nghiệt, quả thực không thể tưởng tượng!
Lăng Hàn nghe vậy, không khỏi cười nói:
- Hải Nữu, ngươi xuống đánh đi.
Hách Liên Tầm Tuyết vừa nghe, nhất thời mặt trắng bệch, vội vàng lắc đầu nói:
- Ta không được, ta không được.
- Ta nói ngươi đi, ngươi nhất định phải đi! Đừng quên ta cho ngươi một cục gạch, đến thời điểm ngươi liền đập!
Lăng Hàn thúc dục nàng.
Hách Liên Tầm Tuyết căn bản không biết cảnh giới khác nhau, bằng không nàng tự nhận chỉ là một tiểu nữ nhân bình thường, đánh chết c*̃ng không dám chiến đấu với Sinh Hoa Cảnh a. Nhưng hiện tại vô tri tự nhiên không sợ, rất hồ đồ mà gật đầu.
Ở trong lòng của nàng, Lăng Hàn là người nàng nhìn thấy đầu tiên, tự nhiên cảm thấy thân cận, sẽ nghe lời của đối phương.
Lăng Hàn gật gù, nhìn phía phía dưới nói:
- Hiện tại có phải chúng ta thắng được chín mươi tiêu chuẩn không?
Bạch Nguyên không có vấn đề gì gật đầu:
- Không sai.
- Vậy thì lại thắng thêm vài tiêu chuẩn, tiếp đó, đại Nữu này xuất chiến.
Lăng Hàn chỉ chỉ Hách Liên Tầm Tuyết.
Nhất thời, ánh mắt của mọi người đều nhìn sang, sau đó cùng nhau lắc đầu.
Đùa gì thế!
Trên người cô gái kia căn bản không có một tia nguyên lực gợn sóng, để nàng xuống chiến đấu không phải tặng đầu cho người sao?
- Ngươi dám!