- Ha ha, nghe nói lần này Linh Bảo Các muốn cử hành ba năm hay năm năm một lần tỷ thí gì đó, trong đó có khâu vũ đấu, lẽ nào không có mấy đối thủ ra dáng một chút sao?
Ti Đồ Diệu tiếp tục khiêu khích.
Tất cả mọi người không cam lòng, tuy đánh thắng Ti Đồ Diệu c*̃ng không thể thay đổi vận mệnh bị nhốt, nhưng vừa bị nhốt, vừa bị người nhục nhã, cái này càng thêm khó chịu.
- Ta đến chiến ngươi!
Có thanh niên nhiệt huyết nhảy xuống, nhưng căn bản là tiểu nhân vật chưa vào Sinh Hoa Cảnh, vẫn chưa gần người liền bị một Thi Binh cắn chết, máu tươi tung bay.
Ti Đồ Diệu thưởng thức Canh Kim Kính, cười nói:
- Tuy tên kia yếu đến đáng thương, nhưng Linh khí này thực không tồi, có thể tạo thành uy h**p với Sinh Hoa Cảnh đỉnh cao.
- Trả bảo kính lại!
Có người nhảy xuống tường thành, nhìn Ti Đồ Diệu quát lên, đây là một trung niên hơn bốn mươi, trên người tản mát ra khí tức sâu không lường được.
- Hừ, đã đến cái tuổi này, còn xem náo nhiệt làm gì!
Bạch Nguyên ra tay, vỗ tới người kia một chưởng.
Ân Học Ương vội ra tay bảo vệ, oành, một tiếng trầm hưởng vang lên, công kích của Bạch Nguyên bị hóa giải, sắc mặt của trung niên nam tử kia trắng bệch, vội vã chạy về. Hắn là Linh Anh Cảnh của Cổ gia, nguyên bản muốn thu hồi bảo vật, nhưng lại suýt chút nữa mất luôn tính mạng.
- Ha ha.
Bạch Nguyên cười nói.
- Lão phu cho các ngươi một cơ hội, chỉ cần tuổi tác dưới ba mươi, có thể luận bàn với mười tiểu tử này, mỗi người nhiều nhất chiến mười trận, thắng một trận, lão phu có thể để mười người sống rời đi nơi này.
Ân Học Ương lập tức cười gằn nói:
- Chuyện hoang đường của ngươi có thể tin tưởng sao?
- Ha ha, lão phu phát Đạo thệ là được.
Bạch Nguyên nói xong, quả nhiên giơ tay phải lên phát Đạo thệ.