Hai người ác chiến, trong khoảng thời gian ngắn khó phân cao thấp.
Trên đầu tường, người người hưng phấn.
Thiên Thi Tông này vênh váo trùng thiên, kết quả c*̃ng chỉ như thế. Phải biết mặc dù Cổ Chươ ng là một trong ngũ Long, nhưng nếu luận thực lực, ở trong thế hệ trẻ tuổi của Trung Châu, là tuyệt đối tiến không vào một trăm vị trí đầu.
Chỉ có đám người Hiên Viên Tử Quang, Yêu Hồi Nguyệt… mới đại biểu cực hạn của thiên tài trẻ tuổi đời này.
Thiên Thi Tông tốt xấu gì cũng là thượng cổ đại tông, nhưng bồi dưỡng ra đệ tử c*̃ng chỉ như thế, xem ra, niên đại cách trở quá xa, tông môn này c*̃ng sa sút, nếu không có đệ tứ sát trận, là tuyệt đối không đỡ nổi một đòn.
Nhưng Lăng Hàn lại lắc đầu nói:
- Cổ Chươ ng thua.
Hắn nói không thấp, nên rất nhiều người nghe được, không ai không tức giận.
- Này, ngươi là người bên kia hả, sao ngóng trông Cổ Chươ ng thua như vậy?
- Sẽ không phải là gián điệp của Thiên Thi Tông chứ?
- Ta xem rất khả nghi!
Những người kia đều nhìn chằm chằm Lăng Hàn, ánh mắt bất thiện.
Chư Toàn Nhi thông minh, lập tức rõ ràng ý tứ của Lăng Hàn:
- Người kia là đệ tử của Thiên Thi Tông, mà sức chiến đấu chân chính của Thiên Thi Tông... là Thi Binh!
Nghe Chư Toàn Nhi giải thích, mọi người bừng tỉnh.
Đúng nha, vì sao Thiên Thi Tông xú danh lan xa, bị thiên hạ phỉ nhổ? Mấy vạn năm trước còn bị diệt tông? Chính là bởi vì bọn họ luyện Thi Binh!
Thi Binh từ đâu tới? Có võ giả bọn họ sát hại, có trộm thi thể cường giả từ trong nghĩa trang ra.
Thiên Thi Tông không có Thi Binh, vậy thì chỉ là nhị lưu tông môn, nhưng Thiên Thi Tông có Thi Binh, lại có thể so sánh với Thiên Kiếm Tông, Vân Phượng Tông… thậm chí còn vượt qua.
Hiện tại người trẻ tuổi kia chỉ bằng sức chiến đấu bản thân liền địch lại Cổ Chươ ng, như vậy chờ hắn lấy ra Thi Binh... vậy thắng bại còn phải suy nghĩ sao?