Một đêm đi qua, Lăng Hàn cùng ba nữ trở lại Linh Bảo Các.
Mặc dù Hiên Viên Tử Quang nói chờ hắn đi ra liền làm thịt hắn, nhưng hiển nhiên không có nhàn rỗi như vậy, cả ngày đều theo dõi hắn, bằng không thì khó tránh khỏi một trận đại chiến.
Đến trưa, chỉ thấy Ân Hồng hấp tấp chạy tới.
- Xảy ra chuyện gì, sao gấp như khỉ thế?
Lăng Hàn cười nói.
- Phi, lão nương là thục nữ, sao có thể dùng gấp như khỉ để hình dung?
Ân Hồng bất mãn nói.
- Thục nữ cả ngày treo hai chữ lão nương ở bên mép, ta ngược lại là lần đầu tiên nhìn thấy.
Lăng Hàn cười nói.
- Vậy ngươi đã được kiến thức.
Ân Hồng không xấu hổ không thẹn thùng nói.
- Đúng rồi, có đại sự tìm ngươi đây.
- Đại sự gì?
Lăng Hàn thuận miệng hỏi.
- Mấy ngày gần đây, đều không có ai vào thành.
Ân Hồng nói.
- Vậy cũng là đại sự?
- Sao không tính, ngươi biết Vạn Bảo Thành là nơi nào sao? Mỗi ngày người ra ra vào vào có bao nhiêu sao? Lấy trăm vạn mà tính! Nhưng hiện tại chỉ có người ra ngoài, không có ai vào, toàn bộ thành thị hoang vắng rất nhiều. Ngươi ra ngoài nhìn, xem người ít đi bao nhiêu!
Ân Hồng nói.
Đột nhiên Lăng Hàn thầm nghĩ, ngày hôm qua Mã Đa Bảo nói, gần đây bên ngoài không yên ổn, tốt nhất ở trong Vạn Bảo Thành. Lẽ nào, tên béo này biết nguyên nhân, mới cố ý cảnh cáo hắn?
- Biết tại sao không?
Ân Hồng lắc đầu:
- Phái ra mấy tốp người tìm hiểu tình huống, nhưng tương tự có đi không về.
Nàng dừng một chút lại nói.
- Có khả năng, Vạn Bảo Thành đã bị thế lực nào đó nhìn chằm chằm, thiết lập mai phục ở các yếu đạo, chỉ có thể ra, không thể vào.
Lăng Hàn gõ bàn nói:
- Thế lực nào sẽ làm như thế, bọn họ lại có ích lợi gì?
Linh Bảo Các kinh thương, Đan Sư hiệp hội luyện đan, hai người liên hợp, có thể để cho đan dược hàng hóa lưu thông toàn bộ đại lục, với võ giả mà nói đều là ích sự, ai sẽ phá hư chứ?