Thiếu niên này, lại là Đan sư Thiên Cấp? Đùa gì thế!
Thế nhưng, đường đường cường giả Thiên Nhân Cảnh, lẽ nào sẽ vì trêu đùa mấy tiểu bối bọn hắn, mà cố ý đến diễn kịch như thế? Vậy thì bọn họ c*̃ng quá để ý mình đi.
Mọi người không khỏi nghĩ đến Lăng Hàn từng nói, chờ sau đó chính là năm người Cổ Chươ ng quỳ xuống dập đầu bồi tội, Lăng Hàn cũng chưa chắc sẽ phản ứng. Khi đó nghe tới, đây chỉ là một câu cuồng ngôn mà thôi, nhưng hiện tại lại để mỗi người tin tưởng không nghi ngờ.
Đan sư Thiên Cấp a, đó là tồn tại trâu bò cỡ nào, ngay cả Thiên Nhân Cảnh cũng phải tự mình tiếp đón, thân phận nặng, địa vị cao có thể thấy được chút ít.
Chỉ là tiểu bối Sinh Hoa Cảnh, ngay cả xách giày cũng không xứng!
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
- Các hạ khách khí, không biết xưng hô như thế nào?
Xem cái giá của người ta bao lớn, Ân Học Ương ra đón, nhưng hắn ngay cả người ta là ai cũng không biết.
- Ha ha ha ha, tại hạ Ân Học Ương, Linh Bảo Các Thất Các Chủ, nếu như Lăng đại sư không chê, liền gọi ta Tiểu Ương là được.
Ân Học Ương cười nói.
Mọi người nổi da gà, lấy hình thể của hắn, tiếng Tiểu Ương này không biết ai kêu ra được. Nhưng trên đời này có mấy người có tư cách gọi hắn Tiểu Ương? Ngoại trừ mấy tồn tại Phá Hư Cảnh, e cũng chỉ có Thiên Nhân Cảnh cấp cao a.
- Thất Các Chủ.
Lăng Hàn cũng nổi gia gà, tiếng Tiểu Ương này là làm sao c*̃ng không gọi được.
- Lăng đại sư muốn tham gia buổi đấu giá hôm nay?
Ân Học Ương hỏi.
- Phải.
Lăng Hàn gật đầu.
- Xin mời, xin mời!
Ân Học Ương vội vã làm tư thế mời khách.
Lăng Hàn đi tới, nhất thời để mọi người, đặc biệt là Cổ Chươ ng và công tử bột kia buông lỏng, nhưng Lăng Hàn bông nhiên ngừng lại, nói với Ân Học Ương:
- Thất Các Chủ, nếu như ta tính nợ với mấy người, thì có vẻ lấy lớn ép nhỏ hay không?