- Cái gì, Cổ Chươ ng lại muốn thu người trẻ tuổi này làm thị vệ?
- Tiểu tử này thực là cá vượt long môn!
- Phụ thân Cổ Chươ ng là đồ đệ nhỏ nhất của Khang Đại Sư, nghe nói thiên phú đan đạo kinh người, thành tựu tương lai không thể đoán trước!
- Khang Đại Sư nào?
- Ha ha, ở Vạn Bảo Thành, còn có ai dám xưng Khang Đại Sư?
- Lẽ nào là Đan sư Thiên Cấp, Khang Tử Thạch Khang Đại Sư?
- Tự nhiên!
Mọi người kinh ngạc thốt lên, không ít người lại dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Lăng Hàn, có thể trở thành thị vệ của Cổ Chươ ng, vậy sau này liền không lo đan dược a. Nơi này không biết có bao nhiêu người muốn làm thị vệ của Cổ Chươ ng, nhưng người ta căn bản không để vào mắt.
Ngay cả tên công tử bột kia cũng không ngừng hâm mộ, mặc dù gia thế của hắn không tệ, nhưng không cách nào so với Cổ Chươ ng, nếu một cái là long, như vậy một cái khác miễn cưỡng xưng là cẩu đã không tệ.
Tất cả mọi người nhìn Lăng Hàn, nghĩ tới nghĩ lui Lăng Hàn đều không có khả năng nói không.
Lăng Hàn nhìn Cổ Chươ ng, cười nói:
- Ngươi xác định có tư cách để ta làm thị vệ?
- Ha ha ha ha!
Cổ Chươ ng cười to.
- Thiếu niên, ngươi tuổi còn trẻ liền bước vào Sinh Hoa Cảnh, đây quả thật không đơn giản, thế nhưng, từ Sinh Hoa bắt đầu, thiên tài địa bảo có thể phụ trợ đã rất ít, chỉ có thể dựa vào đan dược do Đan Sư cấp cao luyện chế.
- Mà phụ thân ta chính là thân đồ của Đan sư Thiên Cấp, ngươi nói ta có tư cách để ngươi làm thị vệ hay không?
Lời này nửa điểm c*̃ng không giả, trước Sinh Hoa, tác dụng của đan dược đa số là chữa thương, nhưng từ Sinh Hoa Cảnh bắt đầu, đan dược liền thực sự thành vật phụ trợ không thể thiếu của võ giả.
Muốn lĩnh ngộ thiên địa đại đạo là sự tình khó khăn cỡ nào, nhưng Đan Sư cấp cao có thể lấy ra thiên địa tinh hoa trong dược liệu, hình thành mạch văn, một loại ý chí nào đó, để võ giả dễ lĩnh ngộ, gia tốc tăng tu vi lên.