Lăng Hàn nhảy ra xe ngựa, chỉ thấy trên bầu trời xa xăm, đang có hai người ác chiến.
Thân thể phi hành, chí ít là Sinh Hoa Cảnh.
Cách rất xa, Lăng Hàn tự nhiên không cảm ứng được khí tức của hai người, c*̃ng không biết cảnh giới của bọn họ, nhưng lấy thị lực của hắn, chỉ đảo qua một chút liền có thể thấy rõ tướng mạo của hai người, đều hơn hai mươi tuổi, cực kỳ trẻ tuổi.
Cái này không phải nhìn qua tuổi trẻ, mà là thật trẻ tuổi, tinh lực bàng bạc phóng lên trời, cho thấy sức sống kinh người của bọn họ.
Ầm!
Hai người oanh một cái, một người dùng đao, một người dùng kiếm, đều có mười chín đạo đao khí kiếm khí ngang dọc, thật giống như muốn chém ra thiên địa vậy, cực kỳ đáng sợ.
Lăng Hàn khiếp sợ, hắn c*̃ng chỉ nắm giữ mười chín đạo kiếm khí mà thôi, mà hai người giữa bầu trời đều không thua hắn.
Đây cũng quá khéo đi, trên đường cũng có thể gặp phải loại cao thủ trẻ tuổi này?
Có điều, dòng máu c*̉a hắn sôi trào, chiến ý trùng thiên, rất muốn đi tới kích đấu một phen.
Ầm! Ầm! Ầm!
Giữa bầu trời, hai cao thủ trẻ tuổi sử dụng hết kỳ chiêu, ý chí võ đạo lộ liễu, có thể dễ dàng chấn ngất một tên Thần Thai Cảnh. Sinh Hoa Cảnh mở ra tiên hoa võ đạo, có thể xúc động thiên địa linh khí bổ trợ công kích, bởi vậy lực phá hoại của bọn họ cũng vô cùng đáng sợ, cho dù khai chiến ở trên bầu trời, nhưng gợn sóng chiến đấu c*̃ng có thể dễ dàng lột bỏ ngọn núi, như mạt nhật hàng lâm.
Oành, một ngọn núi bay tới, vừa vặn đập về phía đỉnh đầu của Lăng Hàn, bị hắn vung kiếm chém, ngọn núi phân hai bên đập xuống, oành oành, dưới lực va đập đáng sợ, mặt đất như trải thảm run rẩy.
Lăng Hàn nhất thời tìm được lý do chiến đấu, vèo, hắn c*̃ng phi thân vào không trung, quát to:
- Hai tiểu tử khốn kiếp, dám cầm thạch đầu đập tiểu gia, xem kiếm!