- Xin hỏi công tử họ Hàn?
Thị nữ hỏi.
- Ta là Hàn Lâm.
Lăng Hàn gật đầu, hắn và Ân Hồng hẹn cẩn thận, sẽ lấy danh tự Hàn Lâm tới đây.
- Hóa ra thực là Hàn công tử!
Thị nữ lộ ra vẻ vui mừng.
- Tiểu thư đang đợi ngươi! Xin mời theo ta, tiểu thư có lệnh, công tử vừa đến, phải lập tức mang ngài đi gặp nàng.
Lăng Hàn gật đầu, để thị nữ dẫn đường.
Ở dưới sự hướng dẫn của thị nữ, rất nhanh bọn họ đi tới biệt viện của Ân Hồng, thị nữ đi vào trước thông bẩm.
- Ơ, ta nói Hàn đại công tử, ngươi rốt cục đến rồi!
Ân Hồng xuất hiện, thân thể cực kỳ mê người, khiến người ta muốn ch** n**c miếng. Nàng liếc nhìn Hách Liên Tầm Tuyết, không khỏi lộ ra vẻ kinh diễm, lại nói:
- Hàn đại thiếu gia, ngươi thật lợi hại, vừa gạt Toàn Nhi nhà ta tới tay, lại đổi người mới rồi?
- Ta đến cùng là Hàn công tử hay Hàn thiếu gia?
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không để ý vấn đề riêng tư, trực tiếp hỏi.
- Khà khà, ta ngược lại muốn xem xem, sau đó ngươi làm sao bàn giao với Toàn Nhi muội tử.
Nhưng Ân Hồng không bỏ qua, lộ ra nụ cười xấu xa.
- Ngươi bàn lộng thị phi như thế thực không hay đâu?
Lăng Hàn nói.
- Ngực ta lớn, ta tùy ý không được sao.
Nữ nhân này không xấu hổ không thẹn thùng nói.
Nữ lưu manh!
Hách Liên Tầm Tuyết không khỏi nhìn ngực của mình một chút, lộ ra vẻ kỳ quái, chẳng lẽ ngực của mình không đủ lớn, vì lẽ đó Lăng Hàn mới luôn đả kích mình? Nàng lại nhìn về phía Ân Hồng, xác thực, sóng lớn mãnh liệt, không phải nàng có thể so sánh.
Nàng âm thầm quyết định, sau này phải cố gắng rèn luyện cơ ngực.
- Đến đây đi, Chư muội tử đã chờ ngươi rất nhiều ngày.
Ân Hồng chuyển đề tài, ánh mắt gian xảo quét nhìn Hách Liên Tầm Tuyết một chút, tựa hồ rất chờ mong cảnh tượng hai nữ gặp nhau, giương cung bạt kiếm.
Nàng dẫn ba người Lăng Hàn vào trong biệt viện, lại phái người thông báo Chư Toàn Nhi.