Mang theo hai Nữu một lớn một nhỏ, Lăng Hàn đi tới Cực Dương Thành.
Hổ Nữu và Hách Liên Tầm Tuyết là trời sinh đối đầu, hai người cướp ăn, lại cướp dính Lăng Hàn. Mà Hổ Nữu c*̃ng rốt cục gặp phải đối thủ, bởi vì Hách Liên Tầm Tuyết ở phương diện khẩu vị lại không kém nàng, hơn nữa trời sinh lực lớn, luôn có thể chiếm vị trí có lợi.
Lăng Hàn lại thẩm vấn Na Chi Nhan một lúc, biết được Hách Liên Vương tộc là có huyết mạch Chân Long.
Hoàng tộc ở Trung Ương Triều Hải, nắm giữ huyết mạch Chân Long thuần chính nhất, mỗi một đời Hải Hoàng đều là tứ hải cộng tôn, vương giả hoàn toàn xứng đáng. Mà Vương tộc trong tứ đại hải c*̃ng không đơn giản, tương tự nắm giữ huyết mạch Chân Long, nhưng ở độ tinh khiết lại chênh lệch một chút.
Vậy thì chẳng trách.
Lăng Hàn gật đầu, hắn tu Cửu Long Bá Thể thuật, sau khi đại thành có thể nắm giữ lực lượng của chín Chân Long. Tại sao phải dùng Chân Long so sánh, vì Chân Long chính là thần thú có lực lượng thân thể mạnh nhất.
Hách Liên Tầm Tuyết nắm giữ Chân Long huyết mạch, dù không quá tinh khiết, nhưng man lực của nàng là tuyệt đối kh*ng b*.
Hổ Nữu là quái thai, nhưng dù sao cảnh giới kém quá nhiều, không địch lại là rất bình thường, không thấy Lăng Hàn tu luyện Cửu Long Bá Thể thuật c*̃ng không có cách nào sao.
Bây giờ Hách Liên Tầm Tuyết lại như một tờ giấy trắng, có thể tùy ý viết, Lăng Hàn tận lực cho nàng tiếp thu chuyện vui, coi như đánh với Hổ Nữu, cũng chỉ là một trò chơi, mà không phải kẻ thù tử đấu.
So sánh với nhau, Hổ Nữu như một người lớn, xưa nay không khóc không nháo, còn Hách Liên Tầm Tuyết lại vừa khóc vừa gào, rõ ràng nắm giữ man lực đáng sợ, nhưng động một chút sẽ oan ức đến trợn to hai mắt, một bộ dịu dàng rơi lệ.
Bị nghiện rồi.
Bọn họ thông qua Lạc Nguyệt hạp, tiến vào Bắc Vực, lấy cước trình của bọn họ tự nhiên không cần mấy tháng mới có thể chạy tới Cực Dương Thành,