Hách Liên Tầm Tuyết buông lỏng tay, nhưng giấu mình ở phía sau Lăng Hàn, cầm lấy góc áo của hắn thật chặt, Lăng Hàn có thể rõ ràng cảm giác được nàng run rẩy.
Nữ nhân bá đạo như vậy, lại còn có một mặt mềm mại?
Mất trí nhớ sẽ làm tính cách đại biến sao? Hay bộc lộ một mặt giấu ở trong đáy lòng ra?
Lăng Hàn không biết, c*̃ng không quan tâm, hiện tại vấn đề lớn nhất là, làm sao ném nàng đi. Này quả thật chính là bom hẹn giờ, một ngày kia nàng khôi phục ký ức, sẽ nổ tung, ngẫm lại cũng làm người ta ngủ không yên a.
- Hải Nữu, thử xem ngươi có thể chạy bao nhanh.
Lăng Hàn nói, hắn đã mang theo Hách Liên Tầm Tuyết rời xa hầm mỏ, miễn cho tâm tình của đối phương kích động, ôm hắn thành một bộ thi thể.
- Ồ!
Hách Liên Tầm Tuyết gật gù, sau đó kỳ quái nói.
- Tại sao ngươi gọi ta là Hải Nữu?
- Ta thích!
Lăng Hàn trừng nàng.
Hách Liên Tầm Tuyết ch** n**c mắt, phiết miệng oan ức nói:
- Tại sao ngươi lại hung dữ với ta?
Lăng Hàn nhe răng, ngươi khóc thì khóc đi, tại sao còn dùng một tay siết cổ của hắn? Chẳng lẽ không biết cái này sẽ chết người sao? Chỉ là một quả bom hẹn giờ như vậy hắn c*̃ng không dám ném loạn, bằng không nếu như nàng bạo động, cho dù chỉ còn lực lượng thân thể của Linh Anh Cảnh cũng cực kỳ đáng sợ.
Lại nói, điều này cũng chỉ là hắn suy đoán, vạn nhất thể thuật của đối phương c*̃ng đạt đến Thiên Nhân Cảnh thì sao?
- Ta không hung dữ với ngươi còn không được sao?
Lăng Hàn thở dài.
Đối mặt Hách Liên Tầm Tuyết trạng thái bình thường, hắn không thua chút nào, thậm chí còn hãm hại đối phương, nếu không phải trên người đối phương còn có một Linh khí mạnh mẽ, nàng đã bị bẫy chết.
Nhưng bây giờ đối phương không thể vận chuyển nguyên lực, thông minh cũng biến thành rất khả quan, nhưng ngược lại áp chế Lăng Hàn, điều này khiến Lăng Hàn làm sao c*̃ng không nghĩ ra.