Dưới một đòn của Tri Chu màu bạc, Hách Liên Tầm Tuyết lại mất trí nhớ?
Cái này rất có thể.
Bởi vì thần thức của nàng bị Phá Hư Cảnh xung kích, mất trí nhớ là sự tình rất bình thường. Vấn đề ở chỗ, đây là nhất thời mất trí nhớ, vẫn mất trí nhớ vĩnh viễn? Nếu như là nhất thời mất trí nhớ, vậy thì sẽ mất trí nhớ bao lâu, mấy ngày, mấy tháng hay mấy năm?
Lăng Hàn kinh ngạc, hắn phát hiện mình không cảm ứng được trên người đối phương có bất kỳ nguyên lực gợn sóng. Lẽ nào đối phương mất trí nhớ, ngay cả nguyên lực cũng sẽ không vận chuyển?
Điều này cũng có khả năng?
Lăng Hàn không cách nào khẳng định, nhưng nếu công chúa Hải tộc này không thể vận chuyển nguyên lực, vậy còn có uy h**p gì? Phải biết võ giả có thể vượt qua núi sông chính là bởi vì tu luyện nguyên lực, không có nguyên lực, sức mạnh của võ giả không cao hơn người bình thường bao nhiêu, phòng ngự c*̃ng sẽ không cao hơn bao nhiêu.
Ngươi bảo một Sinh Hoa Cảnh không vận chuyển nguyên lực phòng ngự, lại để binh lính bình thường lấy vạn mũi tên oanh thử xem, bảo đảm bị bắn thành tổ ong vò vẽ.
Chỉ là trên người Hách Liên Tầm Tuyết còn có một Linh khí có thể tự chủ thức tỉnh, muốn giết nàng? Hầu như là chuyện không thể nào!
Lăng Hàn thở dài, hắn lại không làm gì được một nữ nhân không có sức đánh trả.
Hiện tại chỉ có thể hi vọng vị công chúa Hải tộc này mất trí nhớ thời gian đủ dài, dài đến hắn có thể trưởng thành tới trình độ không sợ đối phương.
Hách Liên Tầm Tuyết mờ mịt nhìn Lăng Hàn, trong ánh mắt có ước ao, thật giống như mong chờ Lăng Hàn có thể nói cho mình biết nàng là ai, trong đôi mắt to màu xanh lam, có vẻ quyến rũ mê người.
Hiện tại Lăng Hàn cảm giác nữ nhân này có chút đáng yêu, trước kia ngông cuồng tự đại, hiện tại lại như một tiểu Cẩu đáng thương.