Lăng Hàn khẽ mỉm cười, hắn biết đối phương sẽ đồng ý nói chuyện.
- Ta có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo Công chúa điện hạ.
Hắn cất giọng.
- Há, vậy ngươi trả lời cho Bổn cung một vấn đề trước, bằng không thì không còn đàm luận.
Hách Liên Tầm Tuyết từ tốn nói.
- Cái lọ kia ở trong tay ngươi?
Quả nhiên!
Lăng Hàn c*̃ng không phủ nhận:
- Không sai, xác thực ở trong tay ta.
Nhất thời trong xe không còn tiếng động, cũng không biết có phải là Hách Liên Tầm Tuyết quá kích động, đang khống chế tâm tình hay không, chờ một lát sau, mới nghe nàng nói:
- Được, ngươi muốn biết cái gì?
- Làm sao Công chúa điện hạ biết sự tình cái lọ này?
Lăng Hàn hỏi.
- Có một số việc không thích hợp để quá nhiều người biết, chuyển sang nơi khác nói đi.
Hách Liên Tầm Tuyết nói.
Lăng Hàn gật đầu:
- Được, đi theo ta… không nên theo quá gần, bằng không ta kinh sợ, nói không chắc sẽ vĩnh viễn không xuất hiện nữa.
Hách Liên Tầm Tuyết hừ lạnh một tiếng, có vẻ rất không vui.
Lăng Hàn đi ở phía trước, Hải tộc theo ở phía sau, mà phương hướng Lăng Hàn đi, tự nhiên chính là cái hầm kia, nếu như Hách Liên Tầm Tuyết thật muốn ra tay, hắn liền kéo Hải tộc vào trong hầm, âm chết bọn họ.
Tốc độ của Hải tộc ở trên lục địa không nhanh, cũng may hầm mỏ cách Hoàng Đô không xa, bởi vậy, không đầy nửa canh giờ, bọn họ liền đến chỗ.
- Dừng lại!
Hách Liên Tầm Tuyết xa xa liền gọi ngừng xe ngựa, cất giọng nói.
- Nhân tộc, nơi này chính là cái cổ hầm kia?
Không gạt được nàng!
Lăng Hàn dừng bước xoay người nói:
- Không sai.
Một bóng người từ trong xe ngựa đi ra, nhưng cả người đều bao bọc từng đạo thần quang màu tím, căn bản không thấy rõ dáng dấp, ngay cả cao hay lùn, là nam hay nữ cũng không biết, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy nàng mặc quần áo màu xanh biếc, tóc thật dài.
- Các ngươi chờ ở đây.
Nàng ra lệnh.
- Vâng, Công chúa điện hạ!
Tất cả mọi người đều vâng lệnh.