Số lượng chỉ hơn ngàn, nhưng tu vi đều là Thần Thai Cảnh, trong quân đoàn chỉ có một chiếc xa giá, do hai con Hải Mã kéo xe, trên thành xe họa đầy hoa văn cổ xưa, còn có rất nhiều lỗ thủng do binh khí đâm ra, nhưng không ảnh hưởng đến khí thế của chiếc xe ngựa này, ngược lại càng thể hiện thương tang uy nghiêm.
Thời điểm ánh mắt của Lăng Hàn xem qua, trong đầu nhất thời căng thẳng, chỉ thấy một bàn tay lớn đột nhiên xuất hiện, vồ tới hắn.
Bàn tay lớn này cực kỳ đáng sợ, phảng phất dù trời sập xuống, nó nhẹ nhàng nhấc lên c*̃ng có thể định trụ. Nhìn kỹ, này là tay của nữ tính, da thịt trắng tuyết, gần như hoàn mỹ.
Quá mạnh mẽ!
Lăng Hàn không có ý nghĩ thứ hai, trực tiếp mang theo Hổ Nữu tiến vào Hắc Tháp, trái tim đập oành oành oành, tuy chỉ trong nháy mắt, nhưng là lần nguy hiểm nhất kiếp này của hắn.
Chỉ cần hắn lại muộn một chút xíu, nhất định sẽ bị bàn tay lớn kia bắt được, như vậy tuyệt không thể tiến vào Hắc Tháp nữa.
Thiên Nhân Cảnh cấp cao, thậm chí... Phá Hư Cảnh!
Lăng Hàn lắc đầu, thực lực của đối phương cường đại đến không thể phỏng đoán, hắn chỉ còn một tia thần thức của Thiên Nhân Cảnh, có thể nhìn thấu tu vi của Thiên Nhân Cảnh phổ thông, nhưng Thiên Nhân Cảnh cấp cao thì như một mảnh sương mù.
Hơn nữa, Hải tộc là có cường giả Phá Hư Cảnh.
Nhưng có thể khẳng định, cường giả trong xe tuyệt đối không phải Huyền Không Minh, hắn chỉ là Hoá Thần Cảnh mà thôi.
- Hả?
Trong xe kéo phát sinh một tiếng ồ ngạc nhiên.
- Chủ thượng, có gì không thích hợp sao?
Một tên chiến sĩ Hải tộc lập tức hỏi.
- Một con bọ chét rất thú vị!
Người trong xe kéo nói, âm thanh kiều mị, như nắm giữ ma lực vô tận.
Ánh mắt tên Hải tộc kia quét qua, như muốn tìm được con bọ chét mà công chúa điện hạ nói tới, nhưng hắn làm sao có khả năng phát hiện Hắc Tháp, tự nhiên uổng công vô ích.