- Ngươi muốn cự tuyệt?
Lăng Hàn cười hỏi.
Không đợi đối phương trả lời, hắn trực tiếp nhỗ một mớ tóc của đối phương, sau đó ném vào bình ngọc nói:
- Nghĩ rõ ràng nhé.
Không nên uy h**p người như thế a!
Na Chi Nhan khóc không ra nước mắt, hai lần trước bị chú lòng vẫn còn sợ hãi a, đặc biệt là lần thứ hai, hắn trực tiếp đánh mất ý chí sinh tồn, bây giờ suy nghĩ một chút cũng run cầm cập a.
Hiển nhiên, chỉ cần Lăng Hàn chiếm được một món đồ trên người hắn liền có thể thi chú, hiện tại hắn có một mớ tóc bị Lăng Hàn cầm, không biết có thể để cho hắn chết bao nhiêu lần.
Hơn nữa, ai nói chỉ có hai loại chú là đau bụng và muốn chết?
- Không! Làm việc cho Hàn thiếu, đây là vinh hạnh của tiểu nhân!
Na Chi Nhan lập tức nói, vẻ mặt đại nghĩa lẫm nhiên.
Lăng Hàn vỗ vỗ vai của hắn:
- Không sai, đây mới là lời ta muốn nghe được. Làm người phải quang minh một chút, nghĩa khí một chút.
- Vâng, Hàn thiếu nói phải.
Na Chi Nhan nghiêm nét mặt nói.
Lăng Hàn đập ngất hắn, sau đó mang hắn rời Hắc Tháp, tuy có chú khí khống chế, nhưng có thể không để người biết bí mật của Hắc Tháp, Lăng Hàn sẽ cố hết sức bảo mật.
Mang theo Na Chi Nhan trở lại Hoàng Đô, Lăng Hàn mới đập hắn tỉnh lại:
- Đi đi. Đúng rồi, đừng tưởng rằng chạy xa là có thể không bị ảnh hưởng. Sau ba ngày, ta sẽ để ngươi thoải mái một chút.
- Hàn thiếu, ta tin tưởng ngươi, không cần thử.
Na Chi Nhan vội vã xua tay.
- Như vậy sao được, không thử một chút sao có thể chứng minh thành ý của ta?
Lăng Hàn không vui nói.
Ặc, uy h**p còn phân có thành ý hay không sao?
Na Chi Nhan chỉ có ngoan ngoãn rời đi, chuyện này hắn nhất định phải hoàn thành, chỉ có như vậy, hắn mới có thể đổi được một chút hi vọng sống, chỉ cần Huyền Không Minh chết, vậy dĩ nhiên ai cũng sẽ không biết sự tình hắn làm.