Vốn tưởng rằng đào cổ khoáng ra, như vậy có thể mở tất cả bí mật, ai biết lại xuất hiện càng nhiều bí ẩn.
Dòng máu đã hoàn toàn biến mất, cổ khoáng khôi phục yên tĩnh, nhưng Lăng Hàn lại không cách nào khôi phục bình tĩnh, hắn ý thức được, Hằng Thiên Đại Lục ẩn giấu rất nhiều bí mật.
Kiếp trước hắn xác thực thăm dò qua rất nhiều di tích, nhưng luận cấp độ, lần này có thể xếp thứ hai.
Xếp số một tự nhiên là lần gặp phải Hắc Tháp, trực tiếp đánh chết hắn. Mà Tiểu Tháp cũng thỉnh thoảng kiêu ngạo, nói có thể hủy diệt Hằng Thiên Đại Lục.
Lăng Hàn tiến vào Hắc Tháp, nếu tạm thời không nghĩ ra, vậy trước tiên nghiên cứu cái lọ kia.
- Tiểu Tháp, đây là vật gì?
Hỏi hắn.
- Chú khí.
Tiểu Tháp hiện lên, từ tốn nói.
Cái khí linh này vẫn rất ngạo kiều, nhìn cái gì cũng cảm thấy cấp độ kém nó vô số lần. Mà khiến Lăng Hàn phiền muộn chính là, sự thực lại như vậy, để hắn muốn đả kích Tiểu Tháp cũng không có cơ hội.
- Dùng như thế nào?
Lăng Hàn không ngại học hỏi kẻ dưới.
Tiểu Tháp nói:
- Ngươi muốn chú người nào, liền lấy một đồ vật trên người hắn, như tóc, móng tay… đều được, sau đó bỏ vào trong bình. Ngươi nhìn thấy hoa văn bên ngoài không? Nó phân biệt đại biểu hiệu quả nguyền rủa.
- Sinh bệnh, phát điên, phát rồ, tử vong, bất hạnh…
- Muốn nguyền rủa đối phương cái gì, liền kích hoạt hoa văn đối ứng, huyết nhục, da, tóc… cùng bản thể có liên hệ mật thiết, ở ngoài vạn dặm cũng có hiệu quả.
Lăng Hàn kinh ngạc, hắn vốn tưởng rằng những hoa văn này là ý chí võ đạo, không nghĩ tới chỉ là "nút bấm" đại biểu muốn chú đối phương. Hắn suy nghĩ một chút, không khỏi khiếp sợ nói:
- Nếu nói như vậy, chỉ cần có người lấy được tóc, móng tay, máu tươi rơi xuống của ta, là có thể nguyền rủa ta?
- Tự nhiên.
Tiểu Tháp gật đầu.
- Vì lẽ đó, tận lực chú ý. Có điều, nguyền rủa cũng tùy theo từng người, thực lực của ngươi càng mạnh, mệnh cách càng cứng, muốn chú ngươi phải cần chú khí hoặc Chú thuật sư càng cao cấp.