Người như Lăng Hàn, lòng hiếu kỳ là cái gì c*̃ng không thắng được.
Hắn xác thực rất kỳ quái, người tiến vào hầm mặc kệ có tu luyện hay không, tu vi cao thấp, chỉ cần đi vào, ngày thứ hai đi ra tất nổ chết… trừ khi ngươi vẫn không ra.
Đây là một loại sức mạnh thế nào?
Mà khoáng thạch ở trong đó có tác dụng gì, để Hỏa Hoàng quý trọng như vậy? Không tiếc bức bách quốc dân chịu chết thay hắn đào móc.
Hắn quyết định đi đế đô một chuyến, lấy tu vi Sinh Hoa Cảnh hiện tại của hắn, sức chiến đấu cao tới mười ba tinh, toàn bộ Hỏa Quốc ai có thể uy h**p hắn?
Biết được Lăng Hàn muốn đi đế đô, tỷ muội Liễu Phong Nhi tự nhiên đại hỉ, nhưng Lăng Hàn lại không mang theo thủ hạ cường lực ngày hôm qua, mà chỉ có Hổ Nữu đi theo, các nàng liền há hốc mồm.
Hai người các ngươi đi ngắm cảnh sao?
- Hàn thiếu, có phải nên mang thủ hạ theo không?
Liễu Phong Nhi đề nghị.
- Phải phải, kia là đế đô, không thiếu cường giả Thần Thai Cảnh, mà Hoàng thất càng có cường giả Sinh Hoa Cảnh tọa trấn!
Liễu Như Nhi liền xông tới.
- Hừ hừ, Nữu có thể đánh mười cái!
Hổ Nữu không phục nói.
Tỷ muội Liễu Như Nhi biết Hổ Nữu có chút yêu nghiệt, nhưng tuyệt không cho rằng tiểu nha đầu này có thể so với các nàng, huống chi là giao thủ với Thần Thai, Sinh Hoa. Các nàng khuyên Lăng Hàn, để hắn mang Chu Vô Cửu theo.
- Đã nói không cần.
Lăng Hàn cười cười nói.
- Đi thôi.
Tỷ muội Liễu Phong Nhi bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là lên đường, tin tưởng sau khi Lăng Hàn đụng cây đinh, sẽ trở về mang theo Chu Vô Cửu, cùng lắm là đi nhiều một chuyến mà thôi.
Bốn người xuất phát chạy tới đế đô.
Đối với Lăng Hàn mà nói, đây chỉ là một lữ trình nho nhỏ, bởi vậy hắn không mang đám người Lưu Vũ Đồng theo, tin tưởng chỉ mấy ngày liền có thể giải quyết sự tình.
Mấy ngày sau, bọn họ tới đế đô.
Lăng Hàn c*̃ng muốn biết vị đại thần đương triều Chi Nhan kia, đây là một người vô cùng thần bí, nửa năm trước đột nhiên xuất hiện, sau đó liền thành người tâm phúc của Hỏa Hoàng, chủ trì sự tình khai khoáng.