Lăng Hàn thở dài nói:
- Nói đi, các ngươi lại giết người nào, hơn nữa thất bại, trêu đến người khác truy sát các ngươi?
- Ồ, sao ngươi biết chúng ta là sát thủ?
Muội muội kỳ quái nói.
- Đến hiện tại các ngươi còn không có nghe được âm thanh của ta?
Lăng Hàn không nói gì, hai chị em gái này cũng xứng xưng là sát thủ?
Muội muội vội vã thắp sáng ngọn đèn, soi ở trước mặt Lăng Hàn, không khỏi kêu lên một tiếng "mẹ ơi", chỉ vào Lăng Hàn nói:
- Là ngươi! Tại sao ngươi lại ở chỗ này? Quái đản rồi!
Hai người này tự nhiên chính là hai tỷ muội Liễu Phong Nhi, Liễu Như Nhi, lúc trước các nàng ám sát Hứa Khả Hân không được, sau đó mang theo Vân Sương Sương rời đi. Bây giờ suy nghĩ một chút, các nàng xác thực đến từ Hỏa Quốc, chỉ là quá khéo đi, một quốc gia to lớn như thế lại còn sẽ đụng nhau.
Lăng Hàn cười cợt nói:
- Tại sao ta lại ở chỗ này trước tiên không cần để ý, chuyện của các ngươi giải quyết thế nào?
- Lại phải phiền phức Hàn thiếu che chở tỷ muội chúng ta rồi.
Liễu Phong Nhi cười nói, thiếu niên này bình tĩnh đến mức hoàn toàn không giống như là người mười mấy tuổi, làm cho nàng có một loại cảm giác an toàn không tên.
- Thiết, chính mình cũng không biết đắc tội với ai, chạy đến nơi thâm sơn cùng cốc này tị nạn, còn muốn bảo vệ chúng ta?
Liễu Như Nhi vẫn như cũ, không nói châm chọc hai câu thì trong lòng không thoải mái.
Lăng Hàn bĩu môi nói:
- Vậy thì thật xin lỗi, mời các ngươi từ đâu đến thì đi về đó đi.
- Hẹp hòi, người ta chỉ nói vài câu mà thôi, sao tích cực như thế?
Liễu Như Nhi lại bĩu môi.
- Nói thật đi, lần này các ngươi lại đắc tội ai?
Lăng Hàn thở dài.
Liễu Như Nhi nhất thời thần khí dào dạt nói:
- Lần này chúng ta ám sát trọng thần của Hỏa Quốc… Chi Nhan!
- Cái gì vậy, danh tự này thật kỳ quái?