Trên thần đài Thiên linh hải, c*̃ng đồng dạng nở ra tiên hoa ngũ sắc, không gió nhưng khẽ đung đưa, toả ra khí tức vượt xa phàm tục.
Lăng Hàn mở mắt, hắn rốt cục trở lại Sinh Hoa Cảnh, đây là một tiết điểm trọng yếu, từ một ý nghĩa nào đó, đây đại diện cho hắn bước ra bước thứ nhất trở về đỉnh cao.
- Hàn thiếu!
Tất cả mọi người thức tỉnh, dồn dập đi tới.
- Hàn nhi, con còn đau hay không?
Nhạc Hồng Thường kéo cánh tay của Lăng Hàn, trên dưới đánh giá hắn, trước thấy vẻ mặt của Lăng Hàn thống khổ, nàng lại không thể tới hỏi, vẫn ghi nhớ lắm.
- Không còn, hiện tại tất cả đều thuận lợi.
Lăng Hàn cười nói.
- Chúc mừng Hàn thiếu!
Chu Vô Cửu và Quảng Nguyên đều lạc hậu một đoạn, bọn họ đương nhiên không dám cạnh tranh với những nương tử quân kia. Mà bọn họ c*̃ng rất cảm khái, mới qua bao lâu, một thiếu niên mười tám tuổi không ngờ đã trở thành cường giả Sinh Hoa Cảnh!
Cái này phóng tới Bắc Hoang, đó là tồn tại vô địch tuyệt đối.
Lăng Hàn gật gù nói:
- Đợi ta giải quyết mấy tên rác rưởi kia trước, buổi tối lại uống rượu hân hoan.
Nói xong, hắn bước ra Hắc Tháp.
- Tiểu tử!
Thiên Xế Trưởng lão và ông lão đen thui đồng thời giết tới, phía sau là bốn Thi Binh, trên mặt toả ra ánh sáng vàng kim nhạt, nhưng tám tên Linh Anh Cảnh của Đông Nguyệt Tông lại lựa chọn ngồi bàng quang.
Hiển nhiên, bọn họ kiêng kỵ thi thể vị thần linh trong tay Lăng Hàn, không thấy Lăng Hàn dùng, bọn họ là tuyệt đối không dám lên, đó là chịu chết.
Đáng tiếc a, hắn vốn là muốn chọn nhiều người gài bẫy.
Khi hai người Thiên Xế Trưởng lão tới gần, Lăng Hàn tiện tay giương lên, một bộ di cốt thần linh bị hắn tế ra, nghĩ đến vị lão huynh này chết không biết bao nhiêu năm, c*̃ng sẽ không chú ý bị hắn dằn vặt như thế a.
- Lão huynh, ngày sau ta nhất định phong quang đại táng ngươi.