Hai mẹ con nói chuyện rất lâu, cơ bản là Nhạc Hồng Thường hỏi chuyện của hắn trong mười tám năm qua.
Lăng Hàn tự nhiên chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, mà biết được nhi tử thành Đan sư Thiên Cấp, Nhạc Hồng Thường cũng chấn kinh đến nói không ra lời, chẳng trách bọn người Ngạo Phong xưng Lăng Hàn là Lăng đại sư, hóa ra nhi tử lại có tiến bộ như vậy.
Non nữa ngày sau, Lăng Hàn mới nói:
- Nương, ta giới thiệu mấy người cho ngài nhận thức.
Hắn dẫn Nhạc Hồng Thường đi gặp đám người Lưu Vũ Đồng.
- Bái kiến lão chủ mẫu!
Tàn Dạ, Chu Vô Cửu, Quảng Nguyên đều nửa quỳ hành lễ, mà ba nữ Lưu Vũ Đồng thì ngọt ngào kêu bá mẫu, Hổ Nữu lại có chút mộng, cắn cắn ngón tay.
Nhạc Hồng Thường nhất thời mừng rỡ không ngậm mồm được, ba khuê nữ này đều rất đẹp, đặc biệt là Chư Toàn Nhi, đẹp đến ngay cả nàng cũng động tâm. Nhi tử thực có phúc, lại tìm được thê tử đẹp như vậy.
Ba nữ tự nhiên hết sức lấy lòng, đây chính là bà bà tương lai, coi như Lăng Hàn vô vị với các nàng, nhưng chỉ cần lấy lòng bà bà, còn sợ không thành vợ của Lăng Gia sao?
- Hàn Nhi, đây là khuê nữ của ngươi?
Nhìn thấy Hổ Nữu, Nhạc Hồng Thường không khỏi có chút há hốc mồm, nhi tử mới bao lớn, lại có con gái lớn như vậy?
- Mới không phải, Nữu là lão bà của Lăng Hàn!
Hổ Nữu chống nạnh, đàng hoàng trịnh trọng nói.
Nhạc Hồng Thường im lặng, nha đầu này mới bao lớn, lại nói muốn làm vợ của con trai, vậy cần nhi tử chờ thêm bao nhiêu năm? Mà nàng phải chờ thêm bao nhiêu năm mới có thể ôm tôn tử?
Có điều, tiểu nha đầu này rất đáng yêu, như ngọc đúc, phỏng chừng sau này nẩy nở, dung nhan chưa chắc sẽ thua Chư Toàn Nhi.
Khà khà, lớn thu, nhỏ thì giữ lại, sau này đều là con dâu của Lăng gia!
Nếu Lăng Đông Hành dám hoa tâm như thế, Nhạc Hồng Thường nhất định sẽ hóa thành sư tử Hà Đông, nhưng nhi tử lại không giống, vợ càng nhiều càng tốt, tốt nhất mỗi người đều mông lớn ngực to, sinh nhiều cho nàng mấy tôn tử tôn nữ.